Bạt: Gởi bạn hiền
Charlie Nguyễn
NGUYỄN QUỐC
SÚY
Tôi vừa đọc xong cuốn "Công
Giáo Huyền Thoại và Tội Ác". Tôi thực sự sửng sốt với những
khám phá mới lạ của bạn đối với một tôn giáo tôi vẫn kính nể.
Trong quá khứ cũng như trong tận cùng tâm thức tôi chưa từng phân biệt
tôn giáo giữa các bạn bè; Nhiều bạn hiền của tôi đạo Công giáo, tôi
rất mến mộ vì bản chất triết nhân thánh thiện.
Đọc sách của bạn tôi nhớ lại
một kỷ niệm trong nhóm bạn bè thân thiết tranh luận hăng say chỉ vì một
bài khảo luận tôn giáo đăng trên tạp chí. Cách đây gần nửa thế kỷ,
trong nhóm bạn vừa mới bước chân vào Đại học năm thứ nhất luật
khoa, Nguyễn v. B. mở tạp chí Đại Học ( hình như Đại Học Văn Khoa (?),
lướt qua vài hàng trên bài Khảo Luận về Phật Giáo của Giáo Sư Nguyễn
Văn Trung là tự nổi sùng, chỉ vì B. thường tự nhận là Phật giáo, nhưng
theo tôi biết anh cũng chẳng hề biết kinh kệ là gì ! Cùng ngay lúc đó
thì Vũ Hữu Q. một người Bùi Chu cùng quê với Charlie lên tiếng bênh vực
G.S. Trung. Tìm hiểu thêm tôi mới vỡ lẽ ra rằng Q. cũng chưa hề đọc bài
khảo luận, nhưng đã được nghe linh mục Thanh Lãng đề cao luận án tiến
sĩ của GS Trung về vấn đề Phật giáo và tất nhiên bài báo chỉ là một
phần trích dịch từ luận án. Tôi đã mượn cuốn báo về nhà đọc. Dù
trong đơn từ nhập học hay xin việc làm (công chức) thời T.T. Ngô Đình
Diệm có câu hỏi "Tôn giáo gì ?" tôi vẫn đề là Phật giáo, nhưng
thực chất vốn liếng Phật học tôi chẳng có là bao. Đọc hết bài Nhận
Định tôi thấy nhiều nhận xét của GS Trung có lý. Ví dụ Phật giáo nói
là vô ngã nhưng lời đức Phật nói "Thiên thượng thiên hạ duy ngã
độc tôn" thì phải nói là đại ngã mạn , cao ngạo hơn ai hết; đức
Phật thuyết pháp suốt cả cuộc đời, nhưng cuối cùng lại nói
"Trong bốn mươi chín năm ta chưa hề nói lời nào"; hoặc một tôn
giáo lớn nhất Việt Nam, nhưng các người hành đạo thì ngu si dốt nát, tổng
số các tăng ni tốt nghiệp đại học đếm trên đầu ngón tay , dân gian
châm chọc sư sãi bằng những ca dao độc địa... Chỉ sau này khi đọc cuốn
"Hố Thẳm Tư Tưởng" của Phạm Công Thiện, tôi mới biết được
khuyết điểm lớn lao của GS Trung. Tuy nhiên đó không phải là đề tài của
bài viết này. Đưa ra ví dụ trên tôi chỉ muốn nhắc nhở bạn đọc hãy
gạt bỏ hẳn thành kiến tôn giáo của mình, đừng vừa nghe tên tác phẩm
"Công Giáo Huyền Thoại và Tội Ác" là đã có ngay thành kiến hoặc
nổi giận hoặc hồ hởi. Trước khi đưa ra một lời phê bình xin hãy đọc
hết tác phẩm của Charlie Nguyễn. Thái độ đứng đắn nhất là đọc
xong xin bạn hăy suy gẫm bằng chính kinh nghiệm của mình để đưa ra kết
luận đứng đắn.
"Công Giáo Huyền Thoại và Tội
Ác" không phải là một cuốn tiểu thuyết luận đề, cũng không phải
là một huyền thoại siêu hình học, thực chất đây là một cuốn khảo sử
tôn giáo dựa trên những dữ kiện lịch sử, hoặc trên những nhân chứng,
tác phẩm đã xuất bản hay trên những bằng chứng khảo cổ. Tuy nhiên
tính cách xác thực đến mức độ nào thì tùy bạn tìm hiểu. Bản thân
tôi, tôi cũng không hiểu biết nhiều về thánh kinh và tổ chức Công
giáo, tôi ước mong bạn đọc Công giáo muốn phê bình tác phẩm đứng đắn
và trung thực xin hãy kiểm tra kỹ càng những khám phá mới mẻ của ngành
khảo cổ liên quan tới "Độc Thần giáo" cùng những sử liệu và
tác phẩm tra cứu đã được Charlie nêu tên. Điều quý trọng nhất trên
đời này là "sự thật" chứ không phải làcầu mong sự thật đã
diễn tiến đúng như mình cũng như nhiều người có uy tín tin tưởng và
truyền bá, và tệ hại hơn nữa là sự thật đã hiện ra trong lâu đài
mình đang tưởng tượng.
Trong địa hạt khoa học, kỹ thuật,
văn chương, con người nhờ học vấn mà tiến bộ, nhưng trên phương diện
tâm linh, siêu hình thì những tri kiến nhiều khi lại trở nên sở tri chướng;
nghĩa là tri thức trở nên chướng ngại cho việc hấp thụ những tri thức
mới mẻ hay những chân lý không thể chối cãi. Một đứa trẻ "to be
born as Christian" hay "to be born as Buddhist", tri kiến hấp thụ từ
lúc lọt lòng, mới đầu chỉ là người khách lạ, nhưng ngày ngày cầu
nguyện nhập tâm thì tri kiến dần dần biến thành ông chủ, rồi đứa trẻ
lại nhận ông chủ là chân lý; rồi ông chủ chân lý tự động khép kín
mọi cánh cửa, không tiếp nhận thêm bất cứ mọt tri kiến nào khác lạ.
Lớn lên với định kiến sẵn có, con người khó lòng mà thoát khỏi chân
lý ngục tù. Charlie đã học trong Giáo Hoàng Chủng Viện Bùi Chu cùng với
200 chủng sinh khác. Tôi biết trước năm 1975, Charlie luôn luôn nhận mình
là người Công giáo, nhưng bản chất trọng sự thật nên bạn vẫn bỡn cợt
với giáo điều. Mười năm trong trại cải tạo, Charlie quán chiếu cùng
ôn cố lại những bài học tâm linh trong trường dòng. Khi sang Mỹ tìm hiểu
thêm, Charlie trực nhận tri thức tâm linh trước kia thực sự chỉ là chân
lý ngục tù. Charlie viết lại những ý thức mới khám phá và tin biết đấy
là sự thực và những điều học hỏi như con vẹt học nói trước kia chỉ
là những ngụy tạo cố ý. Trong lá thư viết cho người bạn cũ trường Dòng,
Charlie đã hỏi bạn liệu có đủ can đảm đọc hết tác phẩm, hay vì
chân lý ngục tù khép kín thâu lượm từ các frères trong trường Dòng nên
bạn không muốn nhìn suốt sự thật, rồi sau đó lại còn nguyền rủa
Charlie phản bội như Giu Đà bán Chúa ? Charlie cũng mong người bạn nếu
tin tưởng vào lời Chúa Jesu "Ai tát má phải ta dơ má trái cho họ
tát", và nếu người bạn cho rằng đây là cái tát vào niềm tin thì
xin người bạn hãy đọc hết tác phẩm rồi tìm hiểu tính cách xác tín
dù người bạn bất đồng hay nhận ra sự thật, có thể người bạn tự
cảm nhận như nhận một cái tát thứ hai vào niềm tin hoặc là cánh cửa
chân lý ngục tù sẽ từ từ hé mở ?
Trong hàng thẩm phán Việt Nam cũ hiện
cư trú tại hải ngoại có ba vị thường viết về phê bình tôn giáo :
1. Ông biện lý Nguyễn Cần, bút hiệu
là Tú Gàn thường viết những bài phê bình Phật giáo được đăng trên
nhiều tạp chí hải ngoại.
2. Ông chánh án Nguyễn Kim Khanh,
bút hiệu Phan Thiết với tác phẩm "Hành Hương Đất Phật" cũng
viết phê bình Phật giáo.
3. Thẩm phán quân sự Charlie Nguyễn.
Điểm đặc biệt là cả ba người
cùng xuất thân từ gia đình Công giáo nhưng Charlie trưng ra bằng chứng chứng
minh tính cách ngụy tạo lịch sử của Giáo Hội La Mã , ngụy tạo Thánh
Kinh.
Tôi không được đọc nhiều những
bài báo của Ông Tú Gàn phê bình Phật giáo, nên không có ý kiến. Riêng về
tư tưởng của Ông Phan Thiết phê bình còn nặng nề hơn Nguyễn Văn Trung
cách đây nửa thế kỷ (G.S. Trung về sau này đã thay đổi khá nhiều). Đọc
"Hành Hương Đất Phật" tôi tự hỏi có phải đây là chính ý kiến
của một vị cựu thẩm phán hay tác phẩm do một nhóm người lượm nhặt
lại ý kiến từ các cố đạo thừa sai nhiều thế kỷ trước, viết về
Phật giáọ trong tinh thần cố ý xuyên tạc trình lên Giáo Hoàng ,để rồi
tạo lý do cho các vua chúa Âu châu lấy cớ là giáo hóa dân man di để bành
trướng thuộc địa. Tác phẩm của Phan Thiết đã nhiều người phê
bình,riêng tôi, tôi ước mong được gặp bạn đồng nghiệp cũ để cùng
luận bàn trong tình thân hữu về các vấn đề bạn đã viết trong tác phẩm
Hành Hương Đất Phật.
Charlie Nguyễn, bạn tôi; ngay từ nhỏ
tôi đã mến phục tính ngay thẳng bất khuất của bạn. Không giống như
những người Bùi Chu khác "Cha nói sao, tin làm vậy". Bạn tôi xuất
thân từ Giáo Hoàng Chủng Viện Bùi Chu, song thân muốn bạn trở thành linh
mục. Nhưng ngay từ thời thơ ấu, trong trường dòng, bạn đã có dịp
chiêm nghiệm "ngôn và hành" từ những linh mục trong trường cũng
như linh mục trong thân thuộc, thích thuộc, rồi đến đức Cha, giám mục,...Tôi
nhớ có lần bạn nói rằng các cha dù tốt hay xấu, quý vị đồng chung một
quan niệm là phục vụ Chúa và Giáo Hội, khởi điểm từ mục đích ấy
quý vị đều lấy cứu cánh để biện minh cho phương tiện. Mãi sau này
tôi mới hiểu bạn ám chỉ các ngài trung thành với tư tưởng "thà mất
nước, không mất Chúa".
Charlie không muốn "tin cha chứ
không tin chúa", cũng không muốn hiểu Thánh Kinh theo lời giải thích của
các linh mục diễn giảng theo đường hướng Tòa Thánh. Charlie muốn tự
mình đọc Thánh Kinh và tự tìm ý Chúa qua Thánh Kinh. Thay vì quỳ gối để
thấy niềm tin, Charlie muốn tìm ý Chúa trước khi quỳ gối và tự tìm ý
Chúa thay vì phải tin nhận lời giải thích của các thừa sai Tòa Thánh. Cũng
trong tinh thần tự phát ấy, khi theo diện H.O. sang Mỹ, Charlie có cả một
thư viện, cả một rừng khảo cổ linh động, cũng như nhiều giáo sư khoa
thần học danh tiếng để chất vấn, nghiên cứu. Thế rồi trực giác tâm
linh bừng sáng thì tư tưởng bạn tôi thực sự thăng hoa. Với những lập
luận đanh thép , bằng chứng khó bác khước, bố cục gắn bó tạo cho
tác phẩm một giá trị thật cao. Tuy vậy tôi vẫn mong đợi các nhà phê
bình Công giáo chân chính hãy kiểm soát lại xác tín của các bằng chứng
ghi trong tác phẩm.
Thời niên thiếu, Charlie là một học
sinh giỏi, vào đời Charlie rất thành công.Tôi xin đan cử vài thí dụ;
Ngay khi còn mang lon thiếu úy quân pháp, Charlie đã được bổ nhiệm chức
vụ Dự Thẩm Phòng II Tòa Án Quân Sự Saigon, trong khi Dự Thẩm Phòng I là
Trung Tá Xuân. Trong Quân Đội quý bạn có thấy hơi lạ khi bổ nhiệm một
thiếu úy ngang hàng với trung tá không ? Người đề cử bổ nhiệm là Đai
tá Trần Mộng Chu, một triết nhân trong ngành Quân Pháp, vì vậy các sĩ
quan trong hàng thẩm phán quân sự không ai thắc mắc. Khi đeo lon thiếu tá,
một lần nữa Charlie lại được bổ nhiệm chức vụ Trưởng Ban Quân
Pháp, trong lúc Trưởng Ban Nghien cứu là Đại tá Nguyễn Trọng Liệu (hiện
cư ngụ tại Orange County). Với chức vụ này, Charlie trực tiếp thẩm cung
các tướng lãnh can tội hình sự, điển hình là vụ Tướng Lam Sơn và Trần
Quốc Lịch. Cũng trong chức vụ này, Charlie thường xuyên tháp tùng Giám Đốc
Nha Quân Pháp thuyết trình trước Bộ Trưởng Quốc Phòng trước khi Bộ
Trưởng ký án lệnh khởi tố trong những vụ án quan trọng.
Sau năm 1975, Charlie bị đi "cải
tạo" gần 10 năm, Đai Úy Nguyễn Quang Điển (hiện cư ngụ tại Seatle)
phẩm bình về Charlie trong thời gian tù đầy này là con người "uy vũ
bất năng khuất"... Khi gặp lại Charlie tại Canoga Park, Cali năm 1992,
Charlie đã 55 tuổi, nhưng tôi không hề thấy bạn tôi thay đổi từ tinh thần
đến thể chất, từ vóc dáng thanh tú cho đến nụ cười hồn nhiên, dù rằng
đã gần một phần tư thế kỷ xa cách. Ngày chủ nhật tôi vẫn thấy
Charlie cùng vợ con đi lễ. Ông Võ Trấp, thuở ấy đang là Chủ Tịch Hội
Đức Mẹ La Vang, và đã có thời là Chủ Tịch Cộng Đồng Công Giáo Nam
Cali (?) đã khen Charlie là "ngoan đạo".
Rồi Charlie di chuyển sang Texas, bẵng
đi một thời gian tôi nhận được tin Charlie bị khủng hoảng tinh thần
(?). Tôi ngạc nhiên và tự hỏi con người thông minh, tự tin và bất khuất
như Charlie có lẽ nào vì quá stress trong "manh áo túi cơm" nơi xứ
lạ quê người đến nỗi tinh thần khủng hoảng? Cho đến khi nhận được
tờ Đông Dương Thời báo với bài viết "Bức Tâm Thư của Người Công
Giáo bị Khủng hoảng đức tin", tìm hiêu thêm qua hai người bạn cựu
thẩm phán quân pháp là Lư Tấn Hồng và Nguyễn Hữu Kính (hiện cư ngụ tạt
Houston Texas) tôi mới vỡ lẽ ra rằng con người bốn biển giang hồ lạc
phách ấy cuối cùng "sa vào vết chân trâu"! Từ Hải "tứ hải
anh hùng còn dại gái". Bạn tôi, Charlie "phú quý bất năng dâm...
uy vũ bất năng khuất" cuối cùng phải mềm lòng vì các con đồng quỳ
xuống xin cha theo bầy con và vợ ngoan đạo đến nhà thờ ! Quý bạn đã
đọc qua những bài viết của Charlie nghĩ sao về hình ảnh Charlie quỳ gối
trong nhà thờ và nghe linh mục chủ chiên thuyết giảng Thánh Kinh ? Tôi
đang hình dung một linh ảnh bất khuất của Trần Bình Trọng bị đập dập
đầu gối đang quỳ trước mặt Thoát Hoan ! hoặc hình ảnh bất phục của
một cậu học trò quỳ trên sơ mít truớc ông thầy đồ nghiêm khắc... Sống
trong nghịch cảnh đầu hàng vợ con, hàng tuần quỳ gối trước chân lý
ngụy tạo ấy, tâm thức Charlie triền miên khắc khoải và chỉ cần một
giọt cuối cùng là tràn ly nước đầy.
Một buổi chiều đông đi làm về
nhà, Charlie đã khám phá ra rằng bao công trình nghiên cứu ,sử liệu sự
thật về Thiên Chúa Giáo đã bị bà vợ hiền tìm ra và quăng hết vào lò
sưởi. Biết được sự thật phũ phàng Charlie nổi khùng lên và đập phá,
rồi Charlie được đưa vào bệnh viện tâm thần... Xuất viện biết rằng
không thể sống mãi trong nghịch cảnh của tâm thức dằn vặt triền
miên, và cũng không muốn vợ con có thể liên lụy vì những tác phẩm táo
bạo sắp xuất bản như sẽ nói dưới đây, Charlie lặng lẽ thoát ly mà
túi rỗng không một xu, nhưng quyết định chấp nhận nghịch cảnh màn trời
chiếu đất nơi điếm cỏ cầu sương để tìm đường giải thoát tâm thức
ngục tù; nhưng Charlie có thực sự tìm được giải thoát trong tư do không
? Đấy lại là vấn đề khác. Thế mới biết 10 năm cải tạo không sờn
lòng, bạn tôi thắng được vạn quân, thắng được chính mình... nhưng bạn
tôi đã không vượt khỏi bức tường vô hình của nghĩa phu thê, tình phụ
tử.
Sau này tìm hiểu thêm tại sao bạn
tôi lại phải thay tên đổi họ, tôi lại khám phá thêm một yếu tố đáng
sợ khiến Charlie luôn luôn khủng hoảng : Đấy là sự ám ảnh của kinh
nghiệm quá khứ về những kẻ cuồng đạo. Đã từng sống trong vùng Bùi
Chu Phát Diệm, đã từng chứng kiến những cảnh ám sát, thủ tiêu không
để lại dấu vết của hàng cha anh; Vào trong Nam, Charlie cũng biết rõ những
nhân vật mật vụ Tư Đen, Hùm xám... quá nổi tiếng trong thời Đệ Nhất
Cộng Hòa về những hành vi tra tấn, thủ tiêu rất tàn bạo; khốn thay những
nhân vật ấy vốn xuất thân cùng nơi quê cha đất tổ và có người
Charlie còn quen biết từ thời thơ ấu. Bạn bè Charlie vốn 90% công giáo,
không hiếm những tên cuồng tín, sẵn sàng hy sinh đi thằng Giu Đà bán
Chúa để cầu phước mai lên Thiên Đàng... Xin đừng trách họ, vì lịch sử
những cuộc thánh chiến thời Trung cổ vẫn thường được các vị thừa
sai Tòa Thánh rêu rao là giết kẻ ngoại đạo không tin Chúa cũng như giết
những tên Giu Đà bán Chúa thì không có tội và mai kia được hưởng phước
đời đời trên thiên đường...
Mới ngày hôm qua, bạn tôi Bác Sĩ
G. khi vừa đọc xong tác phẩm, nhưng chưa từng biết tác giả, khi nhìn tấm
hình trong sách đã phôn hỏi tôi có phải chính là Charlie không sao y quá trẻ
so với tôi và đẹp trai thế ? Tôi vội vàng mở sách thì "chính hắn
chứ còn ai ?" Tôi ngắm lại tấm hình Charlie nghễu nghện đứng trên
đống tuyết lầy mà tưởng như đóa sen đang vươn lên nở trên vùng tuyết
trắng.
Suốt quãng đời thiếu niên, thanh
niên và trung niên Charlie luôn luôn tin tưởng Chúa là chân lý; Tìm Chúa qua
niềm tin, nhưng bạn tôi đã không tìm được niềm tin qua những hoa ngôn của
ông linh mục hay mỹ từ ghi trong Thánh Kinh. Bây giờ ngoài lục thập, tuổi
lục thập vô vọng, tuổi hưu trí và cũng là tuổi xuất thế tầm đạo,
Charlie như một hành giả, tự mình quán chiếu và trực nhân ra rằng những
hoa ngôn và mỹ từ chỉ là rừng tà kiến của những kẻ mượn danh đạo
tạo danh đời, Đức Chúa Jésus chỉ nói về tình thương mà không hề nói
tới bành trướng giáo quyền. Nêu cao cái dũng của người quân tử đầy
nghiã khí như Mạnh Tử đã viết "Nói mà không biết là bất nhân, biết
mà không nói là bất nghĩa". Charlie bất chấp mọi đe dọa, dám nói
lên hay rõ nghĩa hơn là đà dùng bút như một hiệp sĩ vung kiếm vạch đường
cho nhiều người vượt khỏi rừng tà kiến. Xa hơn thế nữa Charlie còn
rung lên một tiếng chuông cảnh giác các nhà lãnh đạo Việt Nam hiện thời
và trong tương lai về hiểm họa giáo quyền quốc tế...
Bây giờ nụ cười của bạn tôi
thực sự chưa trọn ven , nhưng tôi luôn luôn lạc quan, bởi vì con đường
giải thoát đòi hành giả có đủ ba tâm : trực tâm, chân tâm và bồ đề
tâm . Với trực tâm, Charlie đã thẳng thắn viết bất chấp kẻ cuồng đạo;
Với chân tâm Charlie đã nhìn thấu thực tại, tính cách như thực, sự thật
phải là sự thật không phải là những sở tri, kiến chấp sai lầm thâu
nhập hồi nhỏ... Con đường an lạc của bồ đề tâm hẳn không còn xa vời
với bạn.
NGUYỄN QUỐC SÚY
Ngày 4 tháng 7 năm 2001
