Nguyễn
Trường Tộ - học ở đâu?
- (tạp chí Tri Tân, số 7, ngày
18.7.1941)
-
- Đào
Duy Anh
-
Ai
cũng biết Nguyễn Trường Tộ (1) là một người học vấn uyên bác nhất,
kiến thức sáng suốt ở đời Tự Đức, nhưng vì tư tưởng không được
dùng, sự nghiệp không thành tựu cho nên không mấy người biết đến. Gần
đây có người hâm mộ tài trí và thương xót thân thế ông nên đã có ý
biểu dương.
Năm 1925 trong Nam Phong số 100 tháng
10 và tháng 11, phần chữ Hán, ông Sở Cuồng (2) đăng một bài tiểu dẫn
về Nguyễn Trường Tộ và một bài điều trần thứ nhất. Năm 1926, ông
Lê Thước đăng một bài tiểu sử ở số 102, phần chữ Hán. Trong Nam
Phong phần quốc văn cũng có một bài của ông Nguyễn Trọng Thuật nói qua
về thân thế ông Nguyễn Trường Tộ và trích dịch ít bài điều trần.
Gần đây ông Đào Đăng Vỹ cũng có
dịch một ít điều trần của ông Nguyễn Trường Tộ đăng trong báo
Patrie Annamite.
Những người nghiên cứu về Nguyễn
Trường Tộ đó đều cho rằng ông có du học ở ngoại quốc hoặc ở
Pháp nhiều năm.
Chỉ xem qua tập điều trần của
ông thì ai cũng thấy rằng ông là một người hán học rất cao, sở học
khác hẳn với khoa cử. Còn về tây học thì chính ông đã nói trong bài trần
tình gời cho Trần Tiễn Thành năm 1863 rằng “về học vấn thì không có
môn gì là không xem đến, cao là thiên văn sâu là địa lý, phiền phức
là nhân sự, cùng là luật lịch, binh pháp, các tôn giáo, các kỹ nghệ,
các khoa cách trí, các môn thuật số, đều là khảo cứu đến nơi cả, mà lại chú ý nhất về môn học
học thiên hạ tung hoành, ly hợp sự thế”. Lời tự khoe của ông đó
không phải là ngoa đâu.
Tôi thấy ở đời bế tắc như bấy
giờ mà có được người tài thức cao rộng vậy thì không khỏi băn
khoăn tự hỏi người ấy học ở đâu, nên bấy giờ tôi vẫn thường để
tâm kế cứu về điều ấy.
Nhưng không phải là việc dễ
dàng. Hiện nay di tích của Nguyễn Trường Tộ còn để lại mà có thể
tin chắc được thì chỉ có một ập điều trần có chữ châu phê và một
tập di cảo ở người cháu là ông Nguyễn Trường Văn ở làng Bùi Châu phủ
Hưng Yên, tỉnh Nghệ An (bản châu phê và bản sao di cảo ấy hiện có ở
Bảo Đại thư viện). Trong châu bản ở sử quán thỉnh thoảng cũng có những
bài phiến của đình thần dâng điều trần của Nguyễn Trường Tộ lên
vua. Nhưng các tài liệu ấy không giúp cho ta giảdiquyết được cái vấn
đề “học thức của Nguyễn Trường Tộ sở đắc ở đâu” được.
Những sách của ta không hề nói đến
Nguyễn Trường Tộ đã đành, vì ông ấy chỉ là một giáo dân đã không
có chức tước địa vị gì, mà lại bị nghi là phản quốc. Cho đến
sách của người Tây viết về lịch sử nước ta thời ấy cũng không hề
nói đến tên Nguyễn Trường Tộ vì đối với họ, ông chỉ là một đồ
đệ của giám mục Gauthier .(3)
Nội các sách báo của người Pháp
có nói đến Nguyễn Trường Tộ, tôi chỉ thấy có một câu mập mờ trong
tạp chí “La Semaine religieuse” ở Paris năm 1867, quyền II trang 731 : “Người
đông phương ở trong phái bộ thì có hai ông quan (Nguyễn tăng Doãn và Trần
văn Đạo) và một ngườu kiến trúc sư theo giáo Gia-tô, có trí nớ lạ thường,
có tài năng lỗi lạc và chính y đã xây giáo đường của ta ở Sàigon”.
Tôi tìm hết sức, không thấy có sách báo gì cho chứng cớ rằng Nguyễn
Trường Tộ có du học Pháp hay ngoại quốc. Tuy trong bài trần tình, ông
có nói: “Đến khi lớn tuối, tôi đi chu du những nơi xứ lạ, những điều
mắt thấy tai nghe toàn là những điều hiếu dụng”. Nhưng ta không rõ
ông đi những nơi nào.
Cách đây bốn năm, tôi có về
làng Bùi Châu để tìm di tích của ông, tôi hỏi người cháu nội ông là
Nguyễn Trường Văn để xin xem gia phả, tưởng có thể nhờ đó mà được
ít nhiều tia sáng. Nhưng tiếc thay! thường các nhà theo giáo Gia-tô đã bỏ
cái tục biên gia phả. Thay cho gia phả, ông Văn đưa cho tôi xem quyển vở
nhỏ viết chữ Nôm đề là: “Sự tích ông Tộ” mà nói là của con trai
Nguyễn Trường Tộ là Nguyễn Trường Cửu (4) chép ra. Xem bản ấy, tôi thấy
đại khái giống với bài tiểu sử mà ông Lê Thước đăng trong tạp chí
Nam Phong bấy giờ tôi mới nghĩ rằng có lẽ ông Lê Thước đã dựa theo bản
ấy cùng những lời Nguyễn Trường Cửu thuật lại mà viết. Còn những
người khác thì có lẽ cũng đều căn cứ vào bài của ông Lê Thước cả.
Quyển sự tích ấy nói rằng : “Khi
lớn lên, học với thầy tú Giai là người làng Bùi Ngõa, sau lại học với
thầy công sinh tên là Hựu ở Kim Khê song chỉ tìm thấy những điều thực
học mà thôi. Hỏi thầy đôi điều, thầy cắt nghĩa không xuôi, lại tìm
học với quan huyện Địa Linh hưu trí ở làng Tân Lộc ... Đến sau, hỏi
thầy hai điều, thầy giảdikhông được, rồi thôi học. Có thiết trường
dạy học ở nhà, rồi ngồi dạy học chữ Hán ở trong Nhà chung xã Đoài.
Đức cha Ngô Gia Hậu (4) thấy ông thông minh, nên ngài dạy cho chữ Pháp,
tiếng Pháp cùng các khoa kỹ nghệ”.
Theo bài tiểu sử do ông Lê Thước
viết, thời khi Nguyễn TRường Tộ học với thầy tú Giai là năm Thiệu Trị
thứ 7 (1846) đã 18 tuổi. Khi đến học thầy cống Hựu là năm Tự Đức
thứ 5 (1852) đã 24 tuổi. Khi học với quan huyện Địa Linh là năm Tự Đức
thứ 8 (1855) đã 27 tuổi. Khi Gám mục Gauthier mời ông làm giáo sư chữ Hán
trong trường học Nhà chung xã Đoài là năm Tự Đức thứ 11 (1858),ông đã
30 tuổi.
Khi có lệnh cấm đạo (5), Giám mục
Gauthier đem Nguyễn Trường Tộ cùng mấy đạo đồ khác đi trốn xuống tầu
Tây ban Nha vào Tourane rồi đi Hương Cảng, đó là năm 1859. Cứ như vậy thì
Nguyễn Trường Tộ chỉ học giám mục Gauthier một năm thôi.
Bài tiểu sử của ông Lê Thước
viết nói rằng bấy giờ giám mục đem ông Tộ sang Paris, rồi ông ở đó
học vài ba năm, rất nhiều sở đắc. Bản “Sự tích ông Tộ” thì chỉ
nói: “sang Đại Pháp ở thành Ba Lê, đi du lịch, xem chính trị, học
hành, kỹ nghệ, phong tục nước Đại Pháp.”. Thực ra thì giám mục
Gauthier ở lại Hương Cảng, có lẽ giám mục cho Nguyễn Trường Tộ và
ít người đạo đồ khác đi qua nước Ý rồi sang nước Pháp . (6)
[Kiểm duyệt bỏ 9 dòng]
Nguyễn Trường Tộ trốn theo Pháp
đầu năm 1859, mà đến khi Đại đồn (đồn Chí Hòa, Gia Định) thất thủ
là đầu năm 1861, Nguyễn Trường Tộ đã về làm việc ở Suý phủ ở Gia
Định. Nếu trừ đi nửa năm thời bấy giờ đi về thì Nguyễn Trường Tộ
có thể ở nước Pháp chừng một năm rưỡi. Ta có thể đoán rằng trong
khi Nguyễn Trường Tộ ở Pháp, ông không theo học trường nào, nhưng vì
đã có học được ít chữ với giám mục Gauthier, nên ông có thể nhờ
sách vở và kiến văn mà khảo cứu được các khoa học, kỹ thuật, cùng
là chính trị, phong tục, lịch sử nước Pháp và các nước Âu châu.
Song cái sở học của Nguyễn Trường
Tộ có phải chỉ nhờ non hai năm ở Pháp mà được không? Trong bài điều
trần tháng 5 Tự Đức 17 (1864) có nói rằng : “Cách 15 năm trở lại đây,
tôi đã biết thế nào nước ta cũng mắc cái hoạn nạn bấy giờ cho nên
tôi phải tận lực học khôn của thiên hạ,
kể đã lâu ngày.”.
Cứ theo bản tiểu sử do ông Lê Thước
viết thì 15 năm về trước là năm 1849, Nguyễn Trường Tộ còn học với
thầy Giai, rồi sau đó còn học nơi ông cống Hựu và ông huyện Địa Linh
đến 9 năm nữa. Nếu từ bấy giờ đến năm 1858, ông cứ miệt mài trong
vòng học xưa (học với ông Tú, ông Cống, ông Huyện thì chỉ có thể học
theo lối xưa) thì sao lại nói là “tận lực học khôn của thiên hạ”?.
Vả, Nguyễn Trường Tộ là người
theo giáo Gia-tô, không thể đi thi được thì chỉ học để mở mang kiến
thức, lại là một người thông minh như thế không lẽ nào theo học với
những thầy xưa ấy mà chịu mài iệt cho đến 30 tuồi mới thôi. Tôi
ch8ác rằng những niên hiệu do ông Lê Thước dẫn đó là ông nghe lời
truyền khẩu mà viết ra cho nên sai lầm.
Nay xem đoạn văn ở bài trần
tình đã dẫn trên kia nói rằng
khi lớn lên thì ông đi “chu du những nới xa lạ”, cùng một đoạn tiếp
nói rằng: “Kịp đến khi đạo lý gần hỏng (chỉ việc cấm đạo) thì
tôi đi qua sông, vượt biển để giữ lấy thiên chân”, thì ta có thể
đoán rằng, khi lớn lên tức là trong khoảnâng từ năm 20 đến 30 tuồi,
Nguyễn Trường Tộ học chữ Hán (trước học cha là Nguyễn Quốc Thư, rồi
đến ông Tú Giai, ông Cống Hựu (7) và ông Huyện Địa Linh) đã giỏi rồi
ông mới theo các giáo sĩ Gia-tô đi du lịch ra ngoại quốc, hoặc sang
Hương Cảng là nơi các giáo sĩ thường tụ tập để chờ vào Trung Hoa, Nhật
bản hay sang Việt Nam, hoặ sang Pênăng là nơi đào luyện các giáo sĩ người
đông phương. Khi ở Hương Cảng, chắc ông đọc được nhiều tân thư của
người Tàu, nhất là những sách về khoa học, đó tức là ông đi “học
khôn của thiên hạ” vậy.
Sai khi du lịch ít năm, ông trở về
quê, đước giám mục Gauthier mời làm giáo sư dạy chữ Hán ở Nhà chung.
Kịp đến khi có lệnh cấm đạo, ông trốn đi, rồi sang Pháp đó tức là
“qua sông vượt bể để giữ lấy thiên chân” vậy.
Nguyễn Trường Tộ học rộng
nhưng viết và nói tiếng Pháp không thạo lắm, vì ông không chuyên học chữ
Pháp ở Pênăng như các ông Trương Vĩnh Ký và Nguyễn Hoằng. Bởi thế,
không khi nào làm thông ngôn. Mà khi giúp việc cho Suý phủ thì chỉ làm việc
từ hàn (lettré) cũng như Tôn Thọ Tường. Mỗi khi triều đình cần dùng nười
thông ngôn thì Nguyễn Trường Tộ cứ giới thiệu Nguyễn Hoằng (8) (linh mục
Hoằng) chứ tự mình không khi nào đương việc ấy.
Tôi nghe nhiều nhà lão thành nói với
rằng Nguyễn Trường Tộ khi ở Tây về (?) tại Hương Cảng có gặp Y-đằng
Bác-văn (9) là một công thần duy tân của nước Nhật Bản. Khi chuyện trò
xong, Y-đằng phục tài Nguyễn Trường Tộ mà nói rằng: “Kể tài trí
thì ông hơn tôi nhiều, nhưng cứ tình thế hai nước ta, thì tôi sẽ thành
công dễ dàng mà ông thì sẽ hoàn toàn thất bại.”. Câu chuyện ấy có
thực không? Có người lại quả quyết với tôi r8àng trong tủ sách nhà cụ
Đặng Văn Thuỵ ở Phủ Diễn có một quyển tạp ký, cụ chép cả câu
bút đàm của hai người. Tôi đã nhờ con cụ Đặng Văn Thuỵ tìm dùm quyển
ấy mà chưa ra.
Các nhà thức giả, nếu ai biết
c1o tài liệu gì gỡ được manh mối câu chuyện ấy thì xin giúp tôi, tôi
hết lòng cảm tạ.
Ghi chú của
Tòa soạn:
(1)
Nguyễn
Trường Tộ tên thánh là Phao-lồ (Paul)
(2)
Ông
Sở Cuồng tên thật là Lê Dư. Ông có 3 người con rể nổi tiếng là :
nhà văn Vũ Ngọc Phan với tác phẫm nổi danh: “Nhà Văn Hiện Đại”, tướng
Trung Cộng Nguyễn Sơn Vũ Nguyên Bác và Mạc Định Hoàng Văn Chí.
(3)
Giám
mục Gauthier ở giáo phận Vinh lấy tên Việt là Ngô Gia Hậu.
(4)
Lúc
Nguyễn Trường Tộ mất ngày 22.11.1871, Nguyễn Trường Cửu mới có 18
tháng.
(5)
Trong
châu bản triều Nguyễn, suốt năm 1858 không có dụ nào của vua Tự Đức
ra lệnh cấm đạo. tháng 10 năm 1858, Nguyễn Trường Tộ tháp tùng giám mục
Gauthier còn gọi là đức Thầy Huy hay Ngô Gia Hậu vào Đà Nẵng tức
Tourane để đón tiếp quân Pháp và các giáo sĩ người Pháp đang tập trung
khá đông đảo ở đấy, trong đó có giám mục Francois Marie Pellerin, để cùng
nhau làm áp lực với quân Pháp đánh thẳng ra Huế cho chóng dứt điểm.
Nhưng đô đốc Rigault de Genouilly đã từ chối không đánh ra Huế mà còn
ra lệnh cho các giáo sĩ người Pháp phải trở về nhiệm s73 hoặc lánh nạn
sang Hông Kông. Giám mục Pellerin, Gauthier cùng Nguyễn Trường Tộ sang
Hương Cảng vào dịp này (theo linh mục Trương Bá Cần trong “Nguyễn Trường
Tộ, con người va di thảo” trang 22). Để rõ hơn xin đọc thêm tác phẩm
“Bước Mở Đầu Của Sự Thiết Lập Hệ Thống Thuộc Địa Pháp ở Việt
Nam (1858-1897)” của tiến sĩ Nguyễn Xuân Thọ hay bản tiếng Pháp “Les
Débuts de l’ Installation du Système Colonial Francais au Vietnam (1858-1897) của
cùng tác giả Nguyễn Xuân Thọ.
(6)
Năm
1858, giám mục Gauthier ở lại Hương Cảng không đi Pháp. Theo ghi chú của
linh mục Trương Bá Cần trong Nguyễn Trường Tộ: “Con Người và Di Thảo”,
nơi trang 430 như sau: Vì giám mục Gauthier không về Pháp nên có thể là
Nguyễn Trường Tộ cũng không sang châu Âu vào dịp này. Có thể là vào
chuyến đi công vụ năm 1867, Nguyễn Trường Tộ mối cùng giám mục
Gauthier được Giáo hoàng Piô IX tiếp
kiến. Nếu Nguyễn Trường Tộ đi một mình thì không dễ gì được vào
triều kiến.
(7)
Cống
Hựu hay Cống Hữu người ở xã Kim Khê, tên thật là Đinh Trọng Thư.
(8)
Linh
mục Nguyễn Hoàng hay còn gọi là Nguyễn Hoằng sinh năm 1839 tại Hà Tĩnh,
mất năm 1909. Ông là thông dịch viên củ Rheinert và được vua Tự Đức
biệt đãi đến chức Chủ Sự Trung Hành Nhân và Ngự Tiền Thông Dịch,
được phép ra vào cung cấm, lại chính là kẻ “giảo quyệt muôn đường”
và “ăn ở hai lòng” như chính nận xét của vua Tự Đức (xem Tự Đức
thánh chế, Q.1, Sàigon 1971, trang 233, theo Đỗ Quang Hưng.)
(9)
Theo
giáo sư Vĩnh Sính, tiến sĩ sử học, chứng minh Nguyễn Trường Tộ không
bao giờ gặp Y-đằng Báv-văn trong bài viết độc đáo: “Vài ý kiến đóng
góp vào việc tìm hiểu và đánh giá Nguyễn Trường Tộ” trong cuốn “Việt
Nam và Nhật Bản trong thế giới Đông Á”. Y-đàng Bác-văn tư81c Itô
Hirobumi sinh năm 1841, mất năm 1909. Năm 1863 mới 22 tuổi, Itô còn đang du học
ở Anh và nước Nhật còn nhiều phe phái chưa thống nhất, mãi đến năm
1868 nước Nhật mới thống nhất và bắt đầu nghĩ đến chuyện canh tân
thì làm sao Nguyễn Trường Tộ biết được mà viết điều trần theo
gương Nhật Bản để canh tân?. Đây là điểm sáng, thú vị cho những người
muốn tìm hiểu về Nguyễn Trường Tộ. [Tòa soạn báo Đông Dương số 66,
ngày 30.4.1998 – Houston, Hoa Kỳ]
đọc tiếp nhận diện Nguyễn Trường
Tộ của Lê Trọng Văn
Home | Top Page | Về trang mục
lục