MỤC LỤC

 

 

 
 

 

   Lời Giới thiệu của NXB

   Lời Mở đầu

 * * *

Chương 01

Chương 02

Chương 03

Chương 04

+ H́nh ảnh 1

Chương 05

Chương 06

Chương 07

Chương 08

Chương 09

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

 

THƯ MỤC

PHỤ LỤC

Phụ lục A

Phụ lục B

Phụ lục C

Phụ lục D

Phụ lục E

Phụ lục F

 

+ H́nh ảnh 2

 

* * *

 

 

Phụ lục C

 

Bốn lá thư riêng

 

 

 1. Thư của ông Vơ Như Nguyện

     ngày 24-11-1977 từ Pau, Pháp

2. Thư của ông Nguyễn Ngọc Huy

     ngày 14-7-1979 từ Cambridge, Hoa Kỳ

3. Thư của ông Trần Văn Đỗ

    ngày 30-8-1983 từ Paris, Pháp

4. Thư của ông Hoàng Văn Giàu

     ngày 20-8-1982 từ Sydney, Úc Đại Lợi


 


 

Thư của ông Vơ Như Nguyện

gửi cho bạn của tác giả là ông Hoàng Đồng Tiếu

 

(Những luận điệu của Tổng thống Diệm trong lá thư này đă được tác giả phân tích và phê phán trong chương XVI của tập Hồi Kư này.)

 

Tiểu sử ông Vơ Như Nguyện:

·                 Giám đốc Công An Trung Việt 1954.

·                 Tỉnh trưởng B́nh Định 1955.

·                 Giáo sư Hán học, Đại học Huế từ 1959.

·                 Chiến hữu của Tổng thống Diệm từ năm 1940.

·                 Đă từng được nhà Ngô nhờ đóng vai trưởng nam trong đám tang ông Ngô Đ́nh Khôi.

 

Pau ngày 24-11-1977

... Như Bác đă biết, tôi đă viết tập “Thế Nước Ḷng Dân” năm 1956-57 mà anh em đă đệ tŕnh Cụ Ngô và anh em đă ca ngợi tôi can đảm và nói thẳng công và tội của Cần Lao, của Phong Trào, của Tập Đoàn Công Dân v.v... Rồi năm 1957, như anh đă đọc tập thứ hai “Điều trần về các tổ chức có thể nguy hại đến chính thể Cộng Ḥa Việt Nam”, tập này chỉ đánh máy có 6 bản gởi cho 5 anh em nhà họ Ngô. Tập này kư tên 30 người có cha Khai, Hay, Thọ, cả ông Lễ v.v... Tập này không phổ biến v́ nói đến những tệ đoan lớn của ông Cẩn và Tập đoàn Công Dân và các vị Linh mục, bà Nhu v.v... Không công khai như tôi đă tŕnh Bác lúc đó v́ có hại là để cho Cộng Sản khai thác.

... Năm 1963, như Bác rơ hơn ai hết, tôi ra lời tuyên ngôn tại Huế và bị ông Cẩn ra lệnh bỏ tù. Tôi có theo Phật giáo đâu, mặc dù trong khi Tập đoàn Công Dân của ông Cẩn mạnh, tôi từ chức ngang xương Tỉnh trưởng B́nh Định và đem cả gia đ́nh, họ hàng quy y liền để cho ông Cẩn thấy. Tôi đă từng phá cửa ngỏ nhà ông Cẩn để vào nhà, đă từng đánh đập gia nô ông Cẩn trước mặt ông Cẩn và bảo rằng vào nhà này thêm nhục nhă v́ vào đây không phải để mà đóng góp thật sự việc nước. Ông Cẩn lập hồ sơ Bác và tôi là gián điệp Pháp, cả Duyến nữa, bắt thằng Quế khai là bọn ḿnh và thằng Thá ǵ đó (thằng nhà giàu ở đường Trần Hưng Đạo) đă liên lạc với tụi Tây... Ông Cẩn đă bắt giam Bác, cho người đến ám hại tôi... Bác Tiếu ơi, Bác rơ chuyện ấy hơn ai hết.

Tháng 9 hay 10 năm 1963, ông Cụ Ngô về Huế cho gọi tôi lúc 4 giờ chiều. Hai Cụ cháu ngồi tâm sự với nhau cho đến 10 giờ tối. Hôm ấy tùy viên là Đại úy Lê Châu Lộc đứng hầu sau lưng Cụ. (Hiện bây giờ Lê Châu Lộc ở Mỹ). Lê Châu Lộc đă nghe được câu chuyện giữa hai Cụ cháu tôi. Lê Châu Lộc lúc tiễn tôi ra cửa, hơn 10 giờ tối rồi có nói với tôi lần thứ nhất mà Lộc được nghe câu chuyện giá trị như vậy.

Hôm đó ông Cụ kể lại chuyện xưa, nhắc lại mấy tập tôi đệ tŕnh Cụ, đề cập đến quyển “Con Đường Giải Thoát” của tôi, Phật giáo, Công giáo, chuyện trong gia đ́nh và chuyện người Mỹ... Tóm tắt Cụ nói: chú Cẩn và thím Nhu có nhiều lỗi lầm, các vị Linh mục và cả Đức cha nữa cũng lầm lỡ, nhưng Nguyện là nho học, Nguyện có biết câu “Gia nan thiện hạ dị” không? “Chuyện nhà là vậy, khó giải quyết mau, để lần lần sửa chữa, nếu gấp, mau sẽ lâm vào cảnh “B́ oa trữ nhục” của Nguyễn Nhạc, Huệ, Lữ, tôi biết cả và cũng v́ bọn làm việc chung quanh cái ǵ cũng chạy đến thưa tŕnh với chú Cẩn, chú thím Nhu, Đức Cha. Tôi đă từng la rầy họ chỉ có một Tổng thống thôi như Nguyện đă biết. Cụ lại nói rằng hiện đang bị khó dễ với Mỹ v́ Mỹ muốn đem quân đội sang. Nếu quân Mỹ sang th́ ḿnh mất chính nghĩa, tạo đường tuyên truyền thuận lợi cho Cộng Sản. Mỹ đưa cố vấn là đă quá rồi. Tôi sẽ không chấp nhận, dân ta có đủ quân lính để đánh Cộng Sản. Mỹ chỉ giúp khí giới, phương tiện là thắng. Ngoài Bắc, Nga-Tàu nó giúp Cộng Sản mà nó có đưa quân qua đâu? Mỹ cũng muốn giao cho họ hải cảng và phi cảng, tôi có trả lời giao và không giao cũng như nhau, trong vấn đề chống Cộng th́ dùng chung. Họ không bằng ḷng, chắc là sẽ xảy ra nhiều chuyện không hay. Vả lại tôi và chú Nhu có ư dù hai miền Quốc-Cộng tranh chấp nhưng đều máu mủ ruột thịt, phải có biện pháp anh em giải quyết lấy chiến tranh, đỡ tốn hao sinh mạng, tài sản rồi bên nào kéo dài chung quy sẽ bị lệ thuộc vào một cường quốc và đất nước chia rẽ v́ các cường quốc có ư định chia rẽ cả”.

 

Vơ Như Nguyện

 

 


 

 Thư của giáo sư Nguyễn Ngọc Huy

 

(Từ năm 1930 cho đến năm 1955, ba đảng cách mạng là Việt Nam Quốc Dân Đảng, Duy Dân Đảng, Đại Việt Quốc Dân Đảng và hai giáo phái Cao Đài và Ḥa Hảo là 5 tổ chức tên tuổi tích cực họat động đấu tranh chống ba kẻ thù: Phong, Thực, Cộng. Tuy v́ hoàn cảnh đất nước và dân t́nh địa phương, mỗi đoàn thể có một sắc thái đấu tranh đặc thù nhưng mục đích chung vẫn là đấu tranh dành độc lập cho đất nước. Nhưng cho đến năm 1955 th́ Thủ tướng Ngô Đ́nh Diệm đă triệt hạ cả 5 đoàn thể kể trên dù suốt mười mấy năm trời đảng viên của 5 tổ chức đă hy sinh rất nhiều xương máu. Sở dĩ có sự hiện diện của lá thư của Giáo sư Nguyễn Ngọc Huy trong tập Hồi kư này là để tŕnh bày xuất xứ, chủ trương và cuộc đấu tranh của Đại Việt Quốc Dân Đảng mà ít sách sử đề cập đến.)

 

Cambridge, ngày 14-7-1979

Kính anh,

Tôi đă nhận được thư anh ngày 9-7-79.

Sau đây là vài sự kiện về lănh tụ Trương Tử Anh. Ông sinh năm 1914 tại Phú Yên trong một gia đ́nh Nho học đă đóng góp nhiều vào công kháng chiến Cần Vương và tranh đấu Cách mạng. Cụ thân sinh ra ông là Trương Bội Hoàng là người lănh đạo cuộc đấu tranh vùng Phú Yên để bênh vực quyền lợi công nhân, đ̣i bớt thuế. Ông Anh và gia đ́nh có liên lạc nhiều với anh em Việt Nam Quốc Dân Đảng thời đó. Năm 1935 ông ra Hà Nội, học trường Đại học Luật Khoa. Ông lập đảng “Đại Việt Quốc Dân Đảng” và nêu ra chủ nghĩa “Dân Tộc Sinh Tồn”. Tuyên ngôn thành lập Đại Việt Quốc Dân Đảng đưa ra vào tháng 12 năm 1938, cờ là cờ đỏ, tṛng xanh tṛn có sao trắng 5 nhánh bên trong. Đại Việt Quốc Dân Đảng nhờ bắt đầu ở Đại học Hà Nội nên phát triển nhanh chóng trong giới thanh niên trí thức. (Hà Nội là đại học duy nhất ở Đông Dương, sinh viên ở mọi tỉnh về đấy học. Khi vào đảng họ trở về tỉnh nhà tổ chức nên Đại Việt Quốc Dân Đảng có cơ sở ở cả ba kỳ).

Khi Nhật vào Đông Dương, ông Anh cho một chi nhánh liên lạc với họ và lập Đại Việt Quốc Gia Liên Minh, trong Liên Minh này có Nhượng Tống của Việt Nam Quốc Dân Đảng. Từ 1944 thế Nhật đă suy, anh em Việt Nam Quốc Dân Đảng và Đại Việt Quốc Dân Đảng bắt đầu một đường lối mới: chi nhánh liên lạc với Nhật vẫn tiếp tục giao hảo với Nhật nhưng bên trong hai Đảng thỏa thuận với nhau sẽ hợp nhất và liên lạc với các lănh tụ Việt Nam Quốc Dân Đảng ở Trung Hoa. Từ đó đă có thỏa thuận lấy tên chung là Quốc Dân Đảng. Việc hợp nhất thực hiện khi Nhật thua và được công khai hóa lúc lực lượng Việt Nam Quốc Dân Đảng từ Trung Hoa kéo về. Anh Trương Tử Anh làm chủ tịch, Vũ Hồng Khanh (của Việt Nam Quốc Dân Đảng ) làm Tổng thư kư. Cờ nền đỏ, tṛng xanh, sao trắng lấy làm cờ Quốc Dân Đảng. Nhưng liên minh này không sống lâu v́ ông Vũ Hồng Khanh bị áp lực của các tướng Trung Hoa chấp nhận đi với Hồ Chí Minh và kư sơ ước 6-3-1946 với Pháp. Quốc Dân Đảng và 2 bên Việt Nam Quốc Dân Đảng và Đại Việt Quốc Dân Đảng trở về vị trí cũ. Ông Anh bị CS bắt vào khoảng mùa Thu 1946 trước cuộc đánh nhau với Pháp (tháng Chạp 1946).

... Tuy t́nh thế hiện nay c̣n nhiều rắc rối và khó khăn nhưng cũng có dấu hiệu tốt. Bằng cớ là anh với tôi đă móc nối lại được với nhau và có thể chung làm việc với nhau. Tôi nghĩ ḿnh cứ tŕ chí, mỗi người liên lạc móc nối với một nhóm hay vài nhóm rồi chuẩn bị tư tưởng cho sự kết hợp nhau lại lần lần. Khi t́nh thế thuận tiện ḿnh sẽ có thể ngồi lại với nhau, không khó. Vả lại đường đi có thể c̣n dài. Nếu ḿnh không làm được sẽ c̣n anh em trẻ tiếp tục làm. Do đó tôi mới chủ trương cho ra loạt bài “T́m Hiểu” đề cập đến các vấn đề lịch sử, văn hóa, định chế, tư tưởng chính trị v.v... để giúp tài liệu cho anh em trẻ nghiên cứu. Đó cũng là một cách dọn đường cho một nước Việt Nam tự do ngày mai.

Ở Pháp tôi có liên lạc được nhiều nhóm trong đó có những tổ chức thanh niên, sinh viên. Vậy nói chung t́nh thế không phải quá đen tối đâu. Xin anh đừng quá buồn nản. Khi nào có dịp đi California nữa, sẽ xin đến thăm anh và các bạn trong nhóm của anh...

 

Thân ái,

Nguyễn Ngọc Huy

 

 

 

 

Thư của ông Trần Văn Đỗ

 

Paris, 30 Aout 1983

Kính gởi Thiếu tướng Đỗ Mậu,

Thưa Thiếu tướng.

Tiếp được thư Cụ tôi rất mừng, thường gặp anh em vẫn nhắc đến Cụ, nhưng chỉ biết Cụ đă qua bên Mỹ.

Nhắc Hội nghị Genève th́ thật không mấy ai biết bề trong thế nào. Ai cũng tưởng trong bàn Hội nghị bàn căi kẻ nói qua người nói lại như đi chợ trả giá... Nhưng sự thật chẳng có bàn căi ǵ trong pḥng Hội nghị cả.

Riêng về phần tôi, Cụ Diệm sau khi được bổ nhiệm lập Chính phủ-18 Juin 1954, Cụ mời tôi lại giúp. Và trước khi về nước hôm 20 Juin, Cụ nhờ tôi đi thay giáo sư Nguyễn Quốc Định.

Tôi cũng sang Genève, hỏi nhân viên Phái đoàn th́ họ nói lúc này nghỉ hè các Trưởng phái đoàn đều vắng trừ Việt Minh, Lào, Cao Miên. Không có tin tức ǵ các phái đoàn nói chuyện với nhau, không ai đá động ǵ đến ta cả. Trong lúc đó có tin ngoài hành lang nói đến việc chia xẻ đất đai. Tin đồn không biết thiệt hư, ở đâu ra. Phía Pháp, trước khi tôi qua Genève ông Tổng trưởng Guy la Chambre (Ministre des Etats Associés) hứa có tin ǵ th́ sẽ cho ḿnh biết, nhưng không bao giờ cho ḿnh biết ǵ cả. Bởi vậy nên lối 3, 4 Juillet hai ông Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Mạnh Hà đến trụ sở hỏi tôi có bằng ḷng gặp Phạm Văn Đồng không. Tôi nói tôi không có complex chi cả, gặp ai cũng được, đâu cũng được, lúc nào cũng được. Hôm sau tôi đi với ông Nguyễn Hữu Châu qua trụ sở Việt Minh gặp Phạm Văn Đồng có mặt Hoàng Văn Hoan, Trần Công Tường. Chào hỏi xong, ông Đồng nói đến vấn đề chia xẻ đất. Tôi hỏi chia chỗ nào-trả lời: lối vĩ tuyến 13-rồi đem bản đồ ra chỉ về đường đi từ Pleiku xuống An Khê. Hỏi th́ tôi trả lời không có ư kiến. Đồng nói: nhưng chia chỉ tạm thời v́ tính sẽ có Tổng tuyển cử để thống nhất. Hỏi: trong ṿng sáu tháng. Tôi trả lời: chưa có ư kiến ǵ v́ mới tới. Ngày hôm sau, Đồng sang đáp lễ, không nói ǵ khác. Nhờ vậy mà tôi mới biết việc họ bàn tính với nhau, định đoạt số phận ḿnh mà không cho ḿnh biết.

Chỉ vài giờ sau khi tôi nói chuyện với bên Việt Minh th́ báo chí tung ra: “La rencontre des frères ennemis”. V́ đây là lần đầu mà hai bên gặp nói chuyện riêng với nhau.

Tôi về nhà một lát th́ phái đoàn Pháp, kế đến phái đoàn Mỹ xin lại gặp tôi.

Người Pháp hỏi tôi nói chuyện với Phạm Văn Đồng có chi lạ cho họ biết với. Tôi nói tôi đi thăm ông Đồng cũng như đi thăm các ông-thăm xă giao. Họ nói có nhiệm vụ tŕnh tôi một cái Note Verbale. Tôi đọc thấy đại ư: Pháp, Mỹ và Anh đă gặp nhau vào lối 27 Avril (nếu tôi không nhầm) và định là chia vào khoảng 18 vĩ tuyến th́ có thể nhận được. Tôi trả lời tờ Note Verbale và nói: “Tôi cảm ơn ông nhưng tôi đă biết rồi. Tiếc các ông hứa cho tôi biết tài liệu, chi tiết các cuộc tiếp xúc của ông mà từ khi tôi qua đây tới nay tôi không có tin tức ǵ cả.”

Một giờ sau, người Đại diện phái đoàn Mỹ lại cũng đưa tôi tờ Note Verbale đó!

Biết chắc được sự kiện về giải pháp chia xẻ đất nước, tôi phải định lại kế hoạch. Bàn căi ǵ cũng vô ích. Bạn với thù họ đă thỏa thuận với nhau rồi để chia đôi đất nước. Việt Minh vừa thắng Điện Biên Phủ, Pháp kiệt quệ chỉ muốn rút quân về, Mỹ không chịu giúp. Ta chưa đủ sức, quân đội mới phôi thai. Không có cách ǵ chống cự lại, không chịu cho họ chia đôi đất nước.

Nên gặp Thủ tướng Pháp Mendès France. Tôi nói các ông tính chia nước chúng tôi, tôi không thể chống lại được. Tôi chỉ có thể phản đối cái giải pháp đó. Tôi sẽ phản đối kịch liệt, nhưng nếu Pháp đă bị thất bại v́ Pháp cứ từ 1946 đến nay khư khư không trả độc lập cho chúng tôi. Cho đến giờ này vẫn c̣n nói đến “Độc lập trong Liên Hiệp Pháp”, nghĩa là không ngoại giao, không Quốc pḥng làm sao dân chúng tôi chấp thuận được, cho nên tuy họ biết Việt Minh là Cộng Sản họ cũng chịu tranh đấu dưới quyền chỉ huy Việt Minh thành một thứ Liên Minh Quốc gia Cộng Sản để lấy độc lập thật sự mà các ông không chịu trả cho chúng tôi.

Bây giờ chia đôi đất nước tôi. Phía trên Cộng Sản nếu các ông c̣n giữ Nam Việt Nam trong Liên Hiệp Pháp nữa th́ không sớm th́ muộn miền Nam sẽ rơi vào tay Cộng Sản nữa.

Vậy xin yêu cầu ông trả cho miền Nam cái Độc Lập thật sự. Tôi yêu cầu ông long trọng tuyên bố tại nơi đây. Nếu tôi không được lời tuyên bố đó và hứa hẹn long trọng đó th́ tôi xin thưa thật với ông tôi bỏ Genève mà về ngay lập tức, Ông Mendès France nói: “Est ce une menace?” Tôi nói tôi không phải nhà Ngoại giao chuyên môn nên nghĩ sao nói vậy. Ông Mendès France nghĩ ngợi rồi nói: “Xin ông cho người qua Văn pḥng tôi để bàn về lời tuyên bố đó”. Tôi nhờ ông Nguyễn Hữu Châu thương thuyết hơn ba ngày mới xong. Tờ tuyên bố của ông Mendès France tôi đưa về cho Cụ Diệm.

Để trả lời tiếng đồn rằng tôi đă khóc tại Hội trường sau khi có quyết nghị chia đôi đất nước th́ Cụ thấy tôi như tŕnh bày trên đây là quyết nghị chia tôi biết trước 15 ngày mà đă biết rằng chỉ c̣n có thể phản đối mà thôi, không phải là một sự đột ngột bất ngờ mà ḿnh nghẹn ngào v́ bất lực như một người bị ăn hiếp đau đớn quá không làm ǵ được mà phải khóc! Lời phản đối bàn tính trước cân nhắc từng chữ, từng dấu phẩy, chớ không gặp sự bất ngờ làm xúc động con người đến khóc.

Chuyện khóc không có, chắc là báo chí thêu dệt. Mà dù có khóc đi nữa cũng không có xấu, nhục nhă ǵ mà phải chối căi. Nhưng tôi muốn tŕnh sự thật để Cụ rơ.

Nay kính

Trần Văn Đỗ

 

* Ghi chú của tác giả:

1. Bức thư trên đây cho thấy vị Ngoại trưởng của Chính phủ Ngô Đ́nh Diệm bị đặt trước một việc đă rồi nên không thể chống lại việc chia đôi đất nước cũng như không thể đ̣i hỏi phải chia đôi ở vĩ tuyến nào. Và sau khi Hiệp ước Genève ra đời, Chính phủ Diệm đă phải triệt để thi hành những điều kiện do Hiệp ước quy định trái với lời thề “Bảo vệ toàn thể lănh thổ quốc gia” mà ông Diệm đă thề trước Chúa và trước Quốc trưởng Bảo Đại tại lâu đài Thorence tại Cannes.

2. Theo một số nhân vật Nguyễn Phước tộc thân cận Đức Từ Cung thời 1954 cho tác giả biết th́ tuy Việt Minh đ̣i chia đôi Vĩ tuyến 13 nhưng họ chỉ mong mỏi và nằng nặc đ̣i Pháp phải chia đôi ngang Vỹ tuyến 16 nghĩa là dưới Đà Nẵng để họ có thể chiếm được Cố Đô và Hải Cảng quan trọng của miền Trung. Trong lúc đó th́ Quốc trưởng Bảo Đại theo lời khuyên của Mẹ là Đức Từ Cung phải đ̣i cho được Vỹ tuyến 18 ở phía trên Đèo Ngang. Đ̣i chia đôi đất nước ở Vĩ  tuyến 18 mẹ con Cựu Hoàng Bảo Đại muốn bảo tồn thứ nhất là lăng miếu nhà Nguyễn tại Huế và thứ hai là bảo tồn biên giới đầu tiên của chúa Nguyễn Hoàng nhân vật khai sáng ra triều đại nhà Nguyễn tại Đàng Trong. Tuy nhiên cuộc vận động ngầm của Mendès France với hai Ngoại trưởng Nga và Tàu chỉ đưa đến kết quả là lấy Vỹ tuyến 17 để chia đôi Việt Nam. Dù sao th́ với Vỹ tuyến đó, lăng miếu và Cố Đô nhà Nguyễn vẫn thuộc về phe Quốc gia hay nói cách khác thuộc về Bảo Đại. (Những tin tức trên đây rất nhiều người biết trong số có cả ông Thái Văn Kiểm hiện ở Pháp).

3. Theo cựu Ngoại trưởng Trần Văn Đỗ th́ Thủ tướng kiêm Ngoại trưởng Mendès France có đưa ra lời tuyên bố trả lại Độc Lập cho Việt Nam. Tuy nhiên những sự kiện lịch sử sau đó cho thấy lời tuyên bố kia chỉ có giá trị lư thuyết c̣n Việt Nam được Độc Lập là nhờ cuộc tranh đấu của Quốc trưởng Bảo Đại trong những tháng cuối cùng trước khi Hiệp ước Genève ra đời mà tác phẩm “Le Dragon d’Annam” của Bảo Đại và tác phẩm “Những Ngày Chưa Quên” của Đoàn Thêm đă kể rơ. Dù sao th́ nền Độc Lập của miền Nam Việt Nam được kiện toàn, tiêu biểu qua sự việc quân đội viễn chinh Pháp rút về nước, lại là công lao của Ngoại trưởng Mỹ ông Foster Dulles làm áp lực với Chính phủ Mỹ như đă nói rơ trong tập Hồi Kư.

 

 

 

 

Thư của ông Hoàng Văn Giàu

 

Sydney, 20-8-82

Bác kính mến,

Mười chín năm trước, ngày này, Bác c̣n ở bên này bờ kẽm gai, tôi bên kia bờ. Sáng mai, tôi ở bên này bờ cửa ngục, Bác ở bên kia. Ít lâu sau, tâm tư Bác cùng về bên này với chúng tôi. Và Đệ Nhất Cộng Ḥa sụp đổ! Bác cùng tôi đă chia cùng một ước vọng âm thầm cho dân tộc... nhưng vận nước thăng trầm, ước vọng đó của tôi và Bác đều dang dở cho đến hôm nay, tôi ở bên này, Bác bên kia Thái B́nh Dương... mấy ai c̣n nhớ đến ngày 20 tháng 8 ở đây? Mấy ai bên nhà nhớ ngày 20 tháng 8 và âm thầm kỷ niệm ngày ấy như tôi với Bác hôm nay?

Đời Bác đă được sống với lắm biến cố. Nhưng 20 tháng 8 có thể là biến cố Bác khó quên nhất bởi từ ngày đó, 19 năm về trước, Bác đă có một quyết định đảo chuyển cả một triều đại. Brutus là người thương mến Cesar nhất, nên nhát dao của Brutus không chỉ banh da xẻ thịt của Cesar mà c̣n chính là nhát dao đoạn trường với chính Brutus.

Mỗi lần nghĩ đến Bác và mối liên hệ mật thiết giữa Bác với Ngô Đ́nh Diệm tôi vẫn mường tượng cái văn ảnh ấy, và tôi lại thương và tâm phục Bác hơn: Bác đă để đại nghĩa trên tư t́nh! Và bởi tôi c̣n sống đến bây giờ nên, riêng tôi, tôi có thể tự hào mà thưa bác: quyết định 19 năm trước của Bác là đúng, và sẽ c̣n đúng kỳ cho đến ngày dân tộc ḿnh thực hiện được Tự do Dân chủ.

Tôi nghĩ mà thương chính Bác nhiều hơn, và cũng phiền muộn nhiều hơn nữa mỗi lần nghe ai nhắc đến “Ngô Tổng thống” và tỏ ra tiếc cho “Ngô Tổng thống” khi so sánh ông với chế độ Cộng Sản hôm nay. Những kẻ đó họ nghĩ là họ đang đánh bóng cho Ngô Tổng thống, họ ngờ đâu họ đă vô t́nh biện minh cho việc lật đổ Ngô Tổng thống là đúng là phải: Ngô Tổng thống chỉ hơn Cộng Sản có chút xíu!

Cho đến bây giờ tôi vẫn không chút ân hận đă chống “Ngô Tổng thống”. Ông ấy không làm chi được cho Dân Tộc, mà c̣n phá nát luôn cả cái gọi là Chủ Nghĩa Quốc gia mà Hoa Kỳ đă cố hà hơi tiếp sức để biến thành phương tiện ư thức hệ trong cuộc chiến tranh lạnh với Nga Xô sau 1945. Hồ Chí Minh và Ngô Đ́nh Diệm chỉ là kẻ thụ ủy của những quyền lợi quốc tế; một đàng sử dụng chiêu bài Giải Phóng, một đàng sử dụng chiêu bài Quốc gia chống Cộng mà thôi.

Bác và Hội Đồng Quân Nhân Cách mạng không giết Ngô Đ́nh Diệm th́ Ngô Đ́nh Diệm rồi cũng phải chết, như Lư Thừa Văn, Phát Chánh Hy, và một số nhân vật khác ở Phi, ở Thái, ở Nam Mỹ!... Ngô Đ́nh Diệm đă có cơ hội để có thể làm một Yoshida của Nhật, một Adenauer của Đức, một U Nu của Miến, hoặc một Tito của Nam Tư... nhưng bản chất của ông đă không cho ông làm chuyện ấy, gia đ́nh và người đỡ đầu ông cũng không cho ông làm chuyện ấy. Ông thất bại, và ông chết là phải, và là “may” cho ông nữa. Phải thế không thưa Bác?

... Cả Ngô Đ́nh Diệm và Hồ Chí Minh chẳng ông nào chịu hiểu quyền lợi dân tộc cao hơn, và ra ngoài tầm mức chiến lược quốc tế mà Hoa Kỳ và Nga Xô đă gán cho họ: tiền đồn của thế giới Tự Do, tiền đồn của Xă hội Chủ nghĩa. Cả hai là người Việt, và cả hai đều là những kẻ chỉ biết làm nghĩa vụ quốc tế. Lư tưởng dân tộc hết bị bên này phản bội th́ bị bên kia chà đạp. Thế nhưng lư tưởng ấy vẫn sống, vẫn c̣n. Nhất là từ 75 đến nay.

Sau 75, có đôi người mang mặc cảm tội lỗi là đă chống Diệm, chống Thiệu. Những kẻ đó đă quên rằng có theo “Quốc gia” th́ cũng không được “phép” đánh chết Cộng Sản như sau vụ Mậu Thân, như sau vụ Phước Long, hoặc những lần bị Hoa Kỳ ngăn không cho đổ bộ Bắc Việt. Cũng như theo Cộng Sản th́ cũng không được phép đánh chết hết “Quốc gia” như năm 54 và 75.

Bởi quên điều ấy cho nên bây giờ có hô hào chống Cộng Sản mà một tay th́ h́ hục đánh bóng xác chết Ngô Đ́nh Diệm, một tay lại ngửa nhận những đồng xu c̣n tanh hôi, bất chính và bủn xỉn của Thiệu, làm như thế là mai này, lật đổ được chế độ Cộng Sản rồi th́ lại dựng lên một chế độ y nguyên Đệ Nhất, Đệ Nhị Cộng Ḥa và lại bắt dân chúng cúi đầu nhận chịu những tên tham nhũng, bất tài phe đảng gia đ́nh trị... như ngày nào!

Những điều ấy chỉ làm ḿnh phiền chứ chẳng có ǵ buồn phải không thưa Bác? Thử tưởng tượng tất cả những người đă bỏ xứ ra đi hôm nay đều là đám bầy tôi của hết Diệm đến Thiệu th́ sự khinh miệt, hất hủi, ngộ nhận của dân chúng địa phương nơi ḿnh định cư c̣n đến mức nào nữa?

Bác ơi, cũng v́ những ư nghĩ và kinh nghiệm đắng cay như trên nên gần hai mươi năm bị phe “Quốc gia” hành hạ tôi đă không theo Cộng Sản sau 75 tôi đă không thể se sua đội mũ tai bèo, đi dép B́nh Trị Thiên và kể từ lúc đến Thái Lan đến bây giờ tôi đă cắn răng nhận những “đ̣n thù” để trước sau vẫn c̣n được là người của Ấn Quang, của Phật giáo, của phe “đối lập” chế độ cũ. Bởi tôi tin lư tưởng Dân Tộc vẫn c̣n sống và cho đến một ngày nào quyền lợi của dân tộc trùng hợp với quyền lợi quốc tế th́ ngày đó ḿnh sẽ được trở về hoặc nắm xương tàn của ḿnh sẽ được đưa về cố quận. Làm ǵ, thế nào, cho sự trùng hợp đó? Câu hỏi ấy đă nung nấu kỳ vọng của tôi được gặp Bác. Ngày đó chẳng biết xa hay gần, nhưng tôi tin chắc, gặp Bác tôi sẽ chẳng hoài công chờ đợi chút nào cả, Bác ơi...

Bác có viết ǵ được nhiều chưa, xin cho tôi đọc với. Anh em ở đây rất hăm hở đón chờ Hồi Kư của Bác, kẻ có thừa kinh nghiệm và có đủ thẩm quyền để viết về miền Nam và Việt Nam.

Thư đă dài, tôi xin phép Bác tạm ngừng. Ngày 20-8, tôi nhớ Bác, nhờ những anh em c̣n kẹt lại, nhớ Thầy Thiện Minh. Phải chi những giây phút thế này được ngồi hầu Bác, ôn lại chuyện ngày nào...

Thân kính,

Hoàng Văn Giàu

 

 

 
 

<<  First   

 <  Previous

Next  >

  Last >>
 

Design by GDOL - 2008