
|
MỤC LỤC |
|
||
|
* * *
* * *
|
CHƯƠNG XVIIIBA NĂM XÁO TRỘN
Ngày 2 tháng 11 năm 1963, vào khoảng 7 giờ sáng, đài phát thanh Sài G̣n loan tin dinh Gia Long đă bị lực lượng Cách mạng chiếm, hai anh em ông Diệm-Nhu tự tử. Số người bị thương v́ lạc đạn là 145 người và 20 người chết cả quân lẫn dân. Tiếng súng êm dần, nhân dân Đô Thành tiếp tục đổ trào ra đường phố để hoan hô quân đội, mua quà bánh tặng các chiến sĩ, nói chuyện vui đùa với quân nhân trong niềm hoan lạc chung. Nhà văn Đoàn Thêm mô tả cảnh tượng Sài G̣n ngày 2 tháng 11 năm 1963 như ngày hội lớn của quê hương đất nước... Nhiều đoàn thanh niên sinh viên đến đập phá trụ sở Việt Tấn Xă và trụ sở chín tờ báo đă ủng hộ chế độ cũ. Hai mươi sáu trụ sở cá nhân và các đoàn thể tay sai chế độ cũ cũng bị chung số phận. Tượng Hai Bà Trưng v́ giống bà Nhu và con gái nên đă bị sinh viên kéo sập xuống, chặt đầu và lôi đi diễn hành trên nhiều đường phố. Buổi trưa có tin hai anh em ông Diệm bị giết chứ không phải tự tử. Cũng trong ngày hôm đó, Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng ra tuyên cáo số 1 gồm 5 điểm: - Quân đội đă làm cách mạng lật đổ một chế độ độc tài thể theo ư nguyện của toàn dân. - Cuộc cách mạng được toàn thể mọi tầng lớp nhân dân tham gia. - Sẽ thành lập gấp một chính phủ lâm thời để điều hành quốc gia. - Một Hội Đồng Nhân Sĩ sẽ được thành lập để cố vấn cho chính phủ trong giai đoạn chuyển đổi. - Khi các định chế dân chủ được thực hiện, Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng sẽ trao quyền cho quốc dân. Trong tuyên cáo số 2, Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng cho biết chủ trương của Hội đồng là không độc tài nhưng áp dụng một h́nh thức dân chủ trong tinh thần kỷ luật, đoàn kết toàn dân. Các đảng phái được tự do hoạt động, tôn trọng quyền tự do ngôn luận của báo chí, trả tự do cho những chính trị phạm không Cộng Sản, tự do tín ngưỡng, các tôn giáo được đối xử b́nh đẳng, Việt Nam vẫn đứng trong thế giới tự do và duy tŕ giao hảo với lân bang và các nước bạn, tôn trọng các hiệp ước đă kư kết, tôn trọng tài sản và tính mạng ngoại kiều. Ngày 3 tháng 11, một quyết nghị khác lại ra đời, cho biết tạm ngừng Hiến pháp 26-10-1956, giải tán Quốc Hội của chế độ cũ. Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng ra mắt báo chí và quốc dân với thành phần: - Chủ tịch: Trung tướng Dương Văn Minh. - Đệ nhất Phó chủ tịch: Trung tướng Trần Văn Đôn. - Đệ nhị Phó chủ tịch: Trung tướng Tôn Thất Đính. - Tổng thư kư kiêm ủy viên ngoại giao: Trung tướng Lê Văn Kim. - Uỷ viên chính trị: Thiếu tướng Đỗ Mậu. - Uỷ viên quân sự: Trung tướng Trần Thiện Khiêm. - Uỷ viên kinh tế: Trung tướng Trần Văn Minh. - Uỷ viên an ninh: Trung tướng Phạm Xuân Chiểu. - Các ủy viên khác: các Trung tướng Lê Văn Nghiêm, Mai Hữu Xuân, các Thiếu tướng Nguyễn Văn Thiệu, Nguyễn Hữu Có. Cũng trong ngày hôm đó, Đại sứ Ngô Đ́nh Luyện ở Luân Đôn, em ruột của Tổng thống Diệm, từ chức. Ngày 4-11, Hiến Ước tạm thời số 1 được ban hành để xác định rằng Việt Nam vẫn theo thể chế Cộng Ḥa, quyền Lập pháp và Hành pháp thuộc Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng, quyền hạn Quốc trưởng thuộc Chủ tịch Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng , quyền Hành pháp ủy cho chính phủ lâm thời do Hội đồng chỉ định và các luật lệ hiện hành vẫn tạm duy tŕ để bảo đảm an ninh và trật tự công cộng. Và chỉ bốn ngày sau khi lật đổ chế độ Ngô Đ́nh Diệm, Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng chỉ định ông Nguyễn Ngọc Thơ làm Thủ tướng để thành lập chính phủ lâm thời vào ngày 5-11. Ba ngày sau, nội các ra mắt đồng bào với chủ trương “cách mạng ôn ḥa”. Trong số 15 Tổng Bộ trưởng của tân nội các, ta thấy có 6 nhân vật thuộc chế độ cũ và 5 sĩ quan cao cấp. Riêng ông Thơ, tuy là Cựu Phó Tổng thống nhưng lại là bạn thân của tướng Minh (đă từng lôi kéo ông Minh giúp Thủ tướng Diệm chống Pháp và B́nh Xuyên vào những năm 1954-1955), và mấy tháng trước cuộc cách mạng đă liên lạc thường xuyên với ông Minh trong việc vận động đảo chánh. Cũng trong ngày 5-11 này, trong khi ba người con của ông Nhu ở Đà Lạt được Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng khoan hồng đưa đi Âu Châu để đoàn tụ với bà Nhu th́ tại Sài G̣n, hàng vạn dân chúng tham dự lễ an táng Thiếu tá Bùi Quang Ngăi đă bỏ ḿnh trong cuộc tấn chiếm dinh Gia Long. Các quốc gia trên thế giới (mà nước đầu tiên là Mă Lai Á) bắt đầu công nhận và thiết lập ngoại giao với tân chế độ (cho đến ngày 13-11-1963, có tất cả 21 quốc gia chính thức công nhận Việt Nam Cọng Ḥa, kể cả Hoa Kỳ và Ṭa thánh Vatican). Ngày 6-11, nguyên Cố vấn Chỉ đạo miền Trung Ngô Đ́nh Cẩn bị bắt và giải từ Huế vào Sài G̣n. Lệnh giới nghiêm được băi bỏ và sắc lệnh thành lập Hội Đồng Nhân Sĩ ra đời. Ngày 7-11, Lực Lượng Đặc Biệt do nguyên Đại tá Lê Quang Tung chỉ huy trở về quy thuận. Ngày 8-11, những chính khách và quân nhân bị lưu đày tại Côn Sơn dưới chế độ Diệm được trả tự do và đưa về Sài G̣n. Hàng vạn người tưng bừng đón tiếp trọng thể tại bến Bạch Đằng. Các tướng Nguyễn Văn Vỹ và Dương Văn Đức cũng từ Pháp trở về Việt Nam. Các chính khách lưu vong tại Cao Miên, Lào đều lần lượt trở về. Ngày 12-11, Uỷ Ban Lănh Đạo Sinh Viên Liên Khoa đ̣i thanh trừng hàng ngũ giáo chức bị coi là mật vụ của chế độ cũ. Cùng ngày này, chính phủ băi bỏ Phủ tổng ủy Dinh điền và Nông vụ để thay bằng Phủ Tân sinh Nông thôn. Ngày 15-11, các trường Cao đẳng và Đại học bị đóng cửa dưới chế độ Diệm được mở lại. Ngày 16-11, tân chính phủ thể theo ư nguyện của toàn dân, thành lập một Uỷ ban Điều Tra Tội Ác các phần tử của chế độ cũ đă dựa vào thế lực hay địa vị để bắt giam trái phép, tra tấn, hăm hiếp, sát nhân, và một ủy Ban Điều Tra Tài Sản Thủ Đắc Phi Pháp cũng được thành h́nh. Ngày 18-11, Ṭa đại sứ Phi Luật Tân giao trả lại cho chính phủ Việt Nam Cọng Ḥa cựu Bộ trưởng Ngô Trọng Hiếu đă lánh nạn sau ngày 1-11-63. Đại tướng Lê Văn Tỵ được cử làm Cố vấn Quân sự cho chính phủ, và Đại tá Nguyễn Chánh Thi, Trung tá Vương Văn Đông, Thiếu tá Phạm Văn Liễu cùng một số sĩ quan, sau ba năm lánh nạn ra ngoại quốc, trở về nước. Đường Ngô Đ́nh Khôi Sài G̣n được đổi thành đường Cách mạng 1-11. Ngày 19, 20 và 22 tháng 11, học sinh Nông Lâm Súc, học sinh các trường Trung học Huế và nhiều tỉnh khác biểu t́nh đ̣i các giáo sư đă làm mật vụ cho chế độ cũ phải từ chức. Ngày 12-12, một vị du tăng Khất sĩ tại B́nh Định tự thiêu cúng dường Tam Bảo, mừng Phật giáo thoát nạn. Ngày 14 tháng 12, Thành Cộng Ḥa tại trung tâm thành phố, một căn cứ cũ của quân xâm lăng Pháp và Lữ đoàn Liên binh Pḥng vệ Phủ Tổng thống thời ông Diệm, được giao cho Bộ Giáo Dục để thiết lập một khu Đại học (mà sau này là Đại học Văn Khoa và Dược khoa). Đây là một trong những quyết định sáng tạo của chính quyền nhằm bôi xóa những h́nh thức biểu tượng độc tài và bạo trị của chế độ cũ. Nhất là trên mảnh đất đó, từ này sẽ là những giảng đường trao truyền tinh thần và kiến thức đại học cho thế hệ Việt Nam tương lai. Ngày 16 tháng 12, chính phủ tịch thu tài sản của ông Ngô Đ́nh Diệm, gia đ́nh ông ta, và thuộc hạ 21 người cùng với các đoàn thể ủng hộ chế độ cũ như đảng Cần Lao Nhân Vị, Phong Trào Cách Mạng Quốc Gia, Phong Trào Liên Đới Phụ Nữ, Thanh Niên Cộng Ḥa, Hội Việt Nam Cao Đẳng Giáo Dục. Ngày 18 tháng 12, băi bỏ luật 12/62 Bảo vệ Luân lư của bà Nhu, cho mở lại các tiệm khiêu vũ nhưng cấm những điệu vũ đồi phong bại tục và cấm các thanh niên dưới 18 tuổi vào các tiệm khiêu vũ. Hơn nữa, các tiệm khiêu vũ phải đóng thuế xa xỉ đặc biệt thật nặng, 200 đồng cho mỗi khách và mỗi lần vào tiệm. Cũng ngày này, Đại sứ Trần Chánh Thành được cử sang Nam Vang tiếp xúc với Sihanouk để tỏ thiện chí giao hảo của chính phủ Việt Nam. Ngày 23 tháng 12, Thiếu tướng Cao Đài Lê Văn Tất và một đại đội binh sĩ Cao Đài từ Cao Miên về nước hợp tác với tân chế độ. Ngày 25 tháng 12, một sắc luật ra đời cho phép những người đă bị kết án chống đối chế độ cũ có thể xin tái thẩm để bạch hóa hồ sơ. Ngày 26 tháng 12 thành lập SONADEZI (Société Nationale Des Zones Industrielles), công ty quốc doanh có mục đích tạo lập và khuếch trương các khu kỹ nghệ để phát triển kinh tế và thu dụng nhân công. Ngày 29 tháng 12, một phái đoàn thiện chí Cao Miên tới Sài G̣n, Bộ Ngoại giao Việt Nam Cọng Ḥa tuyên bố sẵn sàng thương thuyết về mọi vấn đề Miên Việt. Ngày 30 tháng 12, sinh viên Kiến trúc phản đối sắc luật tháng 5/1963 của chế độ Diệm về thể lệ hành nghề quá ngặt. Cũng ngày này, băi bỏ lệ chào cờ trước khi chiếu bóng, diễn tuồng v́ lễ này (được đặt ra từ khi ông Diệm làm Tổng thống) bắt buộc khi chào cờ th́ phải chào luôn cả chân dung ông Diệm giữa lá quốc kỳ. Ngày 31 tháng 12, Đại Hội Thống Nhất Phật Giáo khai mạc tại chùa Xá Lợi hợp nhất Nam-Bắc tông để soạn thảo một Hiến chương chung. Ngày 2-1-64, khai mạc Hội Đồng Nhân Sĩ tại Hội trường Diên Hồng. Hội Đồng gồm 60 người, gồm đa số các nhân vật tên tuổi được quốc dân và sinh viên trọng vọng và đă từng trực tiếp hay gián tiếp chống đối nhà Ngô. Ngày 4-1, một Uỷ ban được thiết lập để điều chỉnh t́nh trạng những công chức đă bị chế độ cũ trừng phạt oan hay thăng thưởng quá đáng. Ngày 5-1, có một số đổi thay trong thành phần chính phủ: Trung tướng Tôn Thất Đính giữ chức Tổng trưởng Nội vụ, Thiếu tướng Đỗ Mậu ủy viên chính trị kiêm Tổng trưởng Thông tin, Trung tướng Trần Văn Đôn Tổng trưởng Quốc pḥng kiêm Tư lệnh Quân đội, Trung tướng Lê Văn Kim Tổng thư kư kiêm Tổng tham mưu trưởng, Trung tướng Trần Thiện Khiêm Tư lệnh Quân đoàn III và Thiếu tướng Nguyễn Văn Quang Giám đốc Nha An Ninh Quân Đội. Cũng ngày này, lễ truy điệu văn hào kiêm cách mạng gia Nhất Linh Nguyễn Tường Tam được cử hành vô cùng trọng thể tại vườn Tao Đàn, với sự tham dự của rất đông sinh viên và dân chúng. Ngày 10-1, Sihanouk đề nghị Miên và Việt cùng từ bỏ mọi yêu sách về đất đai và chấm dứt mọi tranh chấp chủ quyền về các hải đảo. (Dưới chế độ Diệm, Sihanouk đ̣i phải sửa biên giới Miên-Việt và đ̣i một số đảo của Việt Nam tại Vịnh Thái Lan). Ngày 12-1, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất bầu Thượng Tọa Thích Tâm Châu giữ chức Viện trưởng Viện Hóa Đạo. Ngày 13-1, sinh viên học sinh biểu t́nh lớn chống chính sách trung lập nhân dịp Baudevan, Giám đốc Trung tâm Văn hóa Pháp qua thăm Sài G̣n. Ngày 16-1, Hội Đồng Nhân Sĩ họp bàn về việc soạn thảo Tân hiến pháp. Ngày 17-1, thanh niên sinh viên biểu t́nh chống Pháp và chống trung lập tại chợ Bến Thành và trước Trung tâm Văn hóa Pháp. Cùng ngày này, khoảng gần 1.000 du đăng do chế độ Diệm để lại được chia ra làm nhiều hạng: hạng nhẹ nhất được đưa đi huấn luyện quân sự tại Quang Trung, hạng thứ hai được đem đi cải huấn tại trại Cải Huấn Thủ Đức, và hạng thứ ba thuộc loại nguy hiểm được đưa an trí tại Côn Sơn. Ngày 23-1, Hội Đồng Nhân Sĩ yêu cầu chính phủ đoạn giao với Pháp. Ngày 27, thành lập Điện lực cuộc tại Việt Nam với nhiệm vụ kiến tạo và khai thác cơ sở sản xuất, phân phối và sử dụng điện năng. Ngày 28-1, chính phủ ra thông cáo xác nhận chống trung lập, phản đối chính phủ Pháp đă thừa nhận Trung Cộng và quyết định có biện pháp đối phó. Bộ Kinh Tế cấm nhập cảng hàng hóa Pháp, không cấp giấy phép nhập cảng cho Pháp kiều hoặc người Việt có Pháp tịch. Cũng trong ngày này Bộ Y Tế ban hành Nghĩa Vụ Luận cho giới y sĩ. Ngày 29-1, sinh viên Sài G̣n ra quyết nghị yêu cầu chính phủ phải quốc hữu hóa tài sản của Pháp ở Việt Nam. Đồng thời một số nhân vật chính trị bị kết án sau vụ B́nh Xuyên 1955 như các ông Nguyễn Văn Thành, Nguyễn Hữu Thuần, Nguyễn Văn Hiếu được ân xá. (Nhà báo tên tuổi Trần Văn Ân, học giả Hồ Hữu Tường và nhân sĩ Công giáo miền Nam, ông Tŕnh Khánh Vàng, mấy tháng sau mới được ân xá). Nh́n chung th́ sau ba tháng cầm quyền, Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng và chính phủ Nguyễn Ngọc Thơ đang cố gắng để văn hồi trật tự xă hội, cố gắng phát triển kinh tế và đặc biệt cố gắng xây dựng t́nh đoàn kết quốc gia. Ngoài ra, cuộc cách mạng 1-11-1963 đă đem lại cho Việt Nam Cộng Ḥa hai thắng lợi nổi bật vô cùng tốt đẹp. Việc thứ nhất là Sihanouk tuyên bố từ bỏ tranh chấp biên giới và việc thứ hai là sự trở về với cộng đồng quốc gia của khối Cao Đài. Sihanouk từ lâu v́ coi chế độ Diệm là kẻ thù không đội trời chung nên đă tiếp tay cho Cộng Sản, c̣n 11 hệ phái Cao Đài cũng v́ bị anh em ông Diệm triệt phá mà hoạt động cho Việt Cộng (xem “Vietcong” của giáo sư Douglas Pike và đă được tŕnh bày trong vụ Việt Cộng tấn công sư đoàn 13 cuối năm 1960) nay đều chủ trương ḥa hiếu với tân chế độ th́ quả thật là một thành công lớn cho quốc gia. Không nói th́ ai cũng biết hai biến cố này sẽ làm cho Việt Cộng mất đi những đồng minh vô cùng đắc dụng và làm nhẹ gánh chiến tranh cho Việt Nam Cộng Ḥa. Tiếc thay, cuộc chỉnh lư của nhóm tướng Khánh sau đó, ba năm xáo trộn tiếp theo và chế độ Nguyễn Văn Thiệu, một chế độ Diệm không Diệm ra đời đă đẩy Sihanouk và Cao Đài trở về vị trí bất lợi cho Việt Nam Cộng Ḥa như dưới thời Ngô Đ́nh Diệm, làm hại cho phe quốc gia sau này. Riêng đối với Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng và chính phủ Nguyễn Ngọc Thơ lúc bấy giờ, v́ chủ trương “Cách mạng ôn ḥa”, v́ khoan dung quá đáng cho thành phần Cần Lao và nhân sự chế độ cũ nên đă phạm phải những lỗi lầm vô cùng trầm trọng sau này. Lỗi lầm thứ nhất là tướng Dương Văn Minh đă cử ông Nguyễn Ngọc Thơ làm Thủ tướng, một vị Thủ tướng có quá tŕnh là một cựu Đốc phủ sứ, cựu Bí thư Toàn quyền Decoux, từng cộng tác chặt chẽ với người Pháp và là cựu Phó Tổng thống của chế độ Ngô Đ́nh Diệm. Mặc dù ông Thơ có công hoạt động với tướng Minh thời tiền cách mạng, nhưng thành tích thân Pháp suốt cuộc đời của ông và đặc biệt là việc ông kêu gọi tướng Ba Cụt về hàng để bị anh em ông Diệm lừa và chặt đầu, đă gây căm phẫn cho các tôn giáo, đảng phái. Đă thế trong chính phủ Nguyễn Ngọc Thơ lại có đến sáu vị Bộ trưởng thuộc chế độ Diệm, dù trong đó cũng có người có khả năng và liêm chính như Bộ trưởng Trần Lệ Quang chẳng hạn, nhưng với một nội các gồm quá nhiều người thuộc chế độ cũ th́ trước mắt quốc dân và quốc tế, Tân chế độ gọi là Cách Mạng chỉ là một chế độ Ngô Đ́nh Diệm tái sinh. Lỗi lầm thứ hai là việc thành lập Hội Đồng Nhân Sĩ (Commité des Sages). Thành lập Hội Đồng Nhân Sĩ là một sáng kiến chính trị tuy không mới mẻ ǵ nhưng lại rất thích hợp với hoàn cảnh đất nước lúc bấy giờ. Sự kiện Hội Đồng Nhân Sĩ giữ nhiệm vụ và có quyền hạn của một cơ quan lập pháp tạm thời trong lúc chờ đợi Hiến pháp và Quốc hội đă làm cho quốc dân thỏa măn. Ngoài ra, nó c̣n đóng vai đối lập với chính quyền, một vai tṛ cần thiết để thể hiện dân chủ. Khốn nỗi, phần v́ bị thúc bách bởi một t́nh thế mới quá gấp rút, phần v́ thiếu chuẩn bị do sự khó khăn trong việc tổ chức cuộc cách mạng nên các tướng lănh đă không biết lựa chọn nhân sĩ cho xứng đáng với nhu cầu và điều kiện của t́nh h́nh lúc đó. Tuy họ đă biết mời một số nhân vật tên tuổi như Cụ Trần Đ́nh Nam, Phan Khắc Sửu, Giáo sư Phạm Biểu Tâm, ông Trần Văn Văn, Cụ Đào Đăng Vỹ... chẳng hạn, nhưng họ đă bỏ sót một số nhân sĩ lăo thành tiếng tăm như quư Cụ Nguyễn Xuân Chữ, Ba Liệu, Trần Văn Hương... Họ đă bỏ sót các lănh tụ đảng phái tên tuổi như các ông Trần Quang Vinh (Cao Đài), Phan Bá Cầm (Ḥa Hảo), Nguyễn Tôn Hoàn và Hà Thúc Kư (Đại Việt), Vũ Hồng Khanh, Nguyễn Văn Lực, Trương Bảo Sơn (Việt Nam Quốc Dân Đảng), Tạ Nguyên Minh (Việt Nam Cách mạng Đồng Minh Hội), Phan Quang Đán (Dân Chủ), Nguyễn Văn Huyền (Thiên Chúa giáo), Trần Văn Quế, Mai Thọ Truyền (Phật giáo), Lê Văn Thái (Tin Lành)... Họ đă không mời những “hiền tài” của đất nước vừa nói trên, mà lại mời một số nhân vật chỉ là cộng sự viên cũ của họ. Tệ hại hơn nữa, họ lại mời một số cựu “Cần Lao” mà tiêu biểu là ông Trần Trung Dung, cháu rể nhà Ngô. Lỗi lầm thứ ba là Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng đă không gấp rút thay thế các giám đốc cơ quan trung ương hoặc các cấp bộ địa phương mà vẫn giữ lại số nhân viên và chức quyền cũ, trong đó đa số là thành phần Cần Lao Công Giáo. Như ông Lê Nguyên Long trong bài “Bất đắc dĩ khơi lại đống tro tàn” đă phân tích một cách đúng đắn rằng chính nhóm Cần Lao Công Giáo này, bắt nguồn từ một ư thức muốn trả thù cho chủ cũ, đă có những thái độ và hành động không những gây công phẫn cho nhân dân mà c̣n phá hoại đất nước qua khẩu hiệu Nếu không có “Cụ” của chúng tao th́ bọn bây chẳng làm ǵ nên thân. Cũng v́ chính sách ôn ḥa, giữ lại các cấp bộ quân đội và chính quyền cũ mà sau khi cách mạng thành công, Cao Văn Viên vẫn được chỉ huy sư đoàn Dù để ba tháng sau ông ta tham dự vào cuộc chỉnh lư của tướng Khánh và do đó mà Thiếu tá Nhung bị sát hại ngay giờ phút đầu tiên của cuộc chỉnh lư. V́ những lỗi lầm trên mà đảng phái và tôn giáo bắt đầu bất măn. Sự bất măn trên đă biểu lộ qua các cuộc biểu t́nh của sinh viên, qua luận điệu chỉ trích nặng nề giới Cần Lao của báo chí, qua tuyên ngôn của các đảng phái như đă tŕnh bày trong một đoạn trước. Ngoài ra việc các tướng Trần Văn Đôn và Lê Văn Kim cho tướng Nguyễn Văn Vỹ hồi hương một cách mau chóng và có ư muốn trọng dụng nhóm Vương Văn Đông đă làm cho các tướng Dương Văn Đức, Đại tá Nguyễn Chánh Thi bất măn v́ họ cho rằng tướng Vỹ và Trung tá Đông là người của Pháp, là bạn thân của Nguyễn Văn Hinh và có liên hệ với Trần Đ́nh Lan, một thứ con Tây đang làm gián điệp cho Pháp. Chính thái độ “thiếu cách mạng” của Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng đă là nguyên nhân chính yếu cho nhóm Nguyễn Khánh, Cao Văn Viên, Trần Thiện Khiêm, những tướng tá Cần Lao cũ và nhóm Đại Việt của ông Nguyễn Tôn Hoàn lấy lư do để làm cuộc chỉnh lư, một cuộc chỉnh lư mà Khánh tuyên bố là v́ HĐQNCM tạo ra t́nh h́nh suy sụp và chủ trương “thân Pháp và trung lập”. Ngày 30-1-1964, từ sáng sớm, người ta thấy một số đơn vị quân đội canh gác trên nhiều góc đường, có nơi có cả chiến xa. Một số tướng tá họp tại Bộ Tổng Tham Mưu gồm Nguyễn Khánh, Trần Thiện Khiêm, Dương Văn Đức, Lâm Văn Phát, Nguyễn Văn Thiệu, Nguyễn Chánh Thi, Dương Ngọc Lắm, Cao Văn Viên, Trần Thanh Bền, Albert Cao, v.v... đề ra quyết định chấm dứt nhiệm vụ của HĐQNCM. Các tướng Đôn, Kim, Vỹ bị bắt an trí tại Đà Lạt, tướng Mai Hữu Xuân bị bắt an trí ở Huế. Thủ tướng Nguyễn Ngọc Thơ cũng bị bắt và bị tướng Đức làm nhục nhưng được trả tự do ngay. Ngày 31 tháng 1, tướng Khánh họp báo tuyên bố: “Từ ba tháng nay, t́nh h́nh suy sụp về mọi mặt, chính quyền tỏ ra bất lực. Về phần cách mạng, một số tướng lănh chạy theo thực dân, Cộng Sản (?) nên một lần nữa quân đội lại phải can thiệp”. Tướng Khánh giải thích: “Không có đảo chánh, chỉ có chỉnh lư để chính quyền theo đúng đường lối Cách mạng”. Ông ta cũng tuyên bố được Hội Đồng Quân Nhân cử làm Chủ tịch kiêm Tổng Tư lệnh Quân Đội. Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng được đổi tên thành “Hội Đồng Quân Đội Cách Mạng”. Những tướng tá chủ trương cuộc chỉnh lư này gồm nhiều thành phần, tiêu biểu nhiều xu hướng, nhưng chủ lực ngoài tướng Khánh và một số sĩ quan cấp tá thuộc đảng Đại Việt của bác sĩ Nguyễn Tôn Hoàn và ông Hà Thúc Kư c̣n một số tướng tá thuộc chế độ Diệm. Cuộc chỉnh lư đó mở màn cho những xáo trộn chính trị tại miền Nam làm lệch hẳn những ư nghĩa của ngày Cách mạng 1-11-63. Nhà văn Thế Uyên, cháu của văn hào cách mạng Nhất Linh Nguyễn Tường Tam đă có lời than trách như sau để tiếc thương cho ngọn lửa Cách mạng sớm tắt: ... Một tháng sau, tôi xin được phép về Sài G̣n. Tôi cùng Thi xuống nghĩa trang Giác Minh thăm mộ Ba tôi và mộ người Bác (Nguyễn Tường Tam). Tàn hương ra về, tôi gặp Lam (nhà văn Duy Lam cũng là một nhà văn quân đội như Thế Uyên). Hai đứa nh́n nhau, mặt Lam sắt lại, răng cắn chặt lấy chiếc pipe: “Đă đến lúc phải làm một cái ǵ”. Câu nói ám ảnh tất cả con cháu và tới cả những người khi Nhất Linh c̣n sống không đồng ư hoàn toàn với cả đời sống của ông. Chiều 26 tháng 10 năm 1963, Lam từ Đà Lạt về và tôi từ Pleiku xuống gặp nhau tại Sài G̣n. Ngồi trong khu rừng mía um tùm của mẹ tôi, Lam bàn về cuộc đảo chánh đang chuẩn bị. Mật vụ bủa vây khắp nơi, xiết chặt đến nỗi cả tôi lẫn Lam đều đồng ư: “Trong một tuần nữa, nếu không có đảo chánh họ sẽ cho ḿnh vào tù hết”. Chiều 28, an ninh cá nhân mong manh đến độ Lam quyết định: “Thôi Du đi đi, Bác dặn phải tiết kiệm nhân lực. Để ḿnh anh ở lại, có thua đến lượt Du lần sau”. Sáng sớm hôm sau tôi lên đường trở về đơn vị, suốt ngày quanh quẩn chiếc máy phát thanh. Hai ngày sau đảo chánh, tôi nằm ôm máy phát thanh cho tới sáng. Bởi v́ nếu lần này thất bại, hẳn trong nghĩa trang Giác Minh sẽ thêm mộ Lam. Và không hẳn chỉ thêm một mộ mà thôi. Đảo chánh thành công và Cách mạng thành công, khi người con thứ của Nhất Linh bước vào pḥng họp Bộ Tổng Tham Mưu, Trung tướng Dương Văn Minh yêu cầu toàn thể HĐQNCM đứng mặc niệm một phút nhà văn Nhất Linh và cách mạng gia Nguyễn Tường Tam. Và cuộc Cách mạng chấm dứt sau phút ấy. Sau đó chính trị bắt đầu, thứ chính trị mà chính người được mặc niệm đă bao lần chối bỏ trong đời [1]. Thứ chính trị phản cách mạng mà Thế Uyên tŕnh bày ở đây để tiếc nuối chính nghĩa sáng rực của ngày 1-11-1963 là ǵ nếu không phải là những hệ quả của đầu óc bè phái đă từng được sinh sôi và nuôi dưỡng từ dưới chế độ Diệm mà trước hết là bè phái của dư đảng Cần Lao Công Giáo đang t́m cách len lỏi lại vào những khe hở của một chính phủ c̣n yếu ớt. Riêng đối với những nhóm Phật tử tranh đấu th́ việc hạ sát thiếu tá Nhung c̣n là dấu hiệu của sự trở lại chính quyền của người Công giáo và tàn dư của ông Diệm. V́ vậy đă có những hành động làm cho sự hỗn loạn càng thêm trầm trọng [2]. Ngày 1-2, chính phủ Nguyễn Ngọc Thơ bị giải tán, tướng Khánh tiếp Ngoại giao đoàn và ban hành sắc luật đặt “chủ nghĩa Cộng Sản và chính sách trung lập” ra ngoài ṿng pháp luật. Cũng ngày này, chủ tịch Đại diện Sinh viên từ chức, một Hội Đồng gồm 15 chủ tịch các phân khoa được cử lên thay. Trong lúc đó, chính phủ Hoa Kỳ cũng tuyên bố chống giải pháp Trung lập tại Việt Nam, và ngày hôm sau, Tổng thống Johnson gởi thư xác định với Trung tướng Nguyễn Khánh là Mỹ vẫn tiếp tục giúp đỡ Việt Nam. Ngày 5-2, Bác sĩ Nguyễn Tôn Hoàn về nước. Cùng ngày này, Hội Đồng các Giám mục ra tuyên ngôn kêu gọi đoàn kết. Ngày 7-2, Hội Đồng Quân Đội Cách Mạng quyết định cử tướng Dương Văn Minh giữ quyền hành Quốc trưởng và cử tướng Khánh thành lập chính phủ. Ngày 8-2, chính phủ Nguyễn Khánh ra đời với thành phần nội các dưới đây: - Thủ tướng: Trung tướng Nguyễn Khánh. - Phó Thủ tướng đặc trách B́nh Định: Bác sĩ Nguyễn Tôn Hoàn (Đại Việt miền Nam). - Phó Thủ tướng đặc trách Kinh tế Tài chánh: Tiến sĩ Nguyễn Xuân Oánh. - Phó Thủ tướng đặc trách Văn hóa Xă hội: Thiếu tướng Đỗ Mậu. - Quốc vụ khanh: Bác sĩ Lê Văn Hoạch (cựu Thủ tướng Cao Đài). - Tổng trưởng Ngoại giao: Bác sĩ Phan Huy Quát (Đại Việt miền Bắc). - Tổng trưởng Nội vụ: Kỹ sư Hà Thúc Kư (Đại việt miền Trung). - Tổng trưởng Công chánh: Kỹ sư Kiều lộ Trần Ngọc Oành (Công giáo). - Tổng trưởng Quốc gia Giáo dục: Tiến sĩ Bùi Tường Huân (Phật giáo). - Tổng trưởng Quốc pḥng: Trung tướng Trần Thiện Khiêm. - Tổng trưởng Cải tiến Nông thôn: Kỹ sư Nguyễn Công Hầu (Ḥa Hảo). - Tổng trưởng Y tế: Bác sĩ Vương Quang Trường (độc lập). - Tổng trưởng Lao động: Ông Đàm Sĩ Hiến (nguyên cố vấn các nghiệp đoàn công nhân lao động). - Tổng trưởng Thông tin: Ông Phạm Thái, một chiến sĩ VNQDĐ. - Tổng trưởng Tài chánh: Tiến sĩ Nguyễn Xuân Oánh. - Tổng trưởng Kinh tế: Tiến sĩ Âu Trường Thanh (trí thức cấp tiến). - Tổng trưởng Tư pháp: Luật gia Nguyễn Văn Mầu (Công giáo). - Tổng trưởng Xă hội: Tiến sĩ Trần Quang Thuận (Phật giáo). - Bộ trưởng Phủ Thủ tướng: Luật sư Nghiêm Xuân Hồng (Duy Dân). Nh́n thành phần dân sự trên đây mà đại đa số là những chuyên viên hoặc những người có quá tŕnh đấu tranh khả tín, ta thấy chính phủ Nguyễn Khánh quả đă tập họp được một “ê-kíp” có khả năng trên mặt điều hành quốc gia cũng như có tính cách tiêu biểu cho sự đoàn kết dân tộc. Một điểm cần lưu ư là dù đă ba tháng trôi qua, nhưng h́nh ảnh của những “người hùng Cách mạng” và đặc biệt của tướng Dương Văn Minh, vẫn là những h́nh ảnh hùng tráng mà quần chúng giữ rất nhiều cảm t́nh, thế mà cuộc chỉnh lư của tướng Nguyễn Khánh cũng không gặp một phản ứng bất lợi nào cả. Lẽ dĩ nhiên, ngoại trừ khối Công Giáo Cần Lao đang mong chờ và đóng góp cho mọi xáo trộn để họ có thể hể hả với mối căm thù về việc quân đội đă lật đổ ông Diệm, những thành phần c̣n lại của nhân dân đều, ở một mặt nào đó, đồng ư với sự thay đổi chính phủ này v́ những lư do sau đây: Trước hết v́ Khánh đi đúng tâm lư quần chúng, nhất là đối với giới sinh viên, đảng phái, tôn giáo, Hội Đồng Nhân Sĩ, và các lực lượng chống Cộng khác khi Khánh đưa ra chiêu bài chống Trung lập, chống Pháp. Âm mưu của anh em ông Diệm nhờ Pháp làm trung gian để thương thuyết với Hà Nội vẫn ám ảnh nặng nề mọi người, trong khi đó th́ chánh sách ngoại giao của Pháp vẫn chủ trương hai miền Nam-Bắc Việt Nam phải thống nhất qua một cuộc Tổng tuyển cử như đă quy đinh bởi Hiệp ước Genève, và riêng Tổng thống De Gaulle càng ngày càng tỏ ra thân Hà Nội. Trong lúc đó Pháp kiều tại miền Nam vẫn tiếp tục giúp đỡ Việt cộng, các đồn điền của Pháp vẫn tiếp tục chứa chấp, nuôi dưỡng Việt cộng. Đối với các đảng phái và tôn giáo th́ chính phủ Nguyễn Ngọc Thơ gồm nhiều nhân vật của chế độ cũ trong khi chính phủ Nguyễn Khánh lại tập họp được nhiều nhân vật tiêu biểu đại diện cho các tôn giáo và đảng phái. Phật giáo có các ông Bùi Tường Huân, Trần Quang Thuận, Công giáo có các ông Trần Ngọc Oành, Nguyễn Văn Mầu, Cao Đài có ông Lê Văn Hoạch, Ḥa Hảo có ông Huỳnh Công Hầu, Việt Quốc có ông Phạm Thái, Đại Việt có các ông Nguyễn Tôn Hoàn, Phan Huy Quát, Hà Thúc Kư, Duy Dân có ông Nghiêm Xuân Hồng... Điều thứ ba là mặc dù Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng cũ bị giải tán nhưng nhiều nhân vật cốt cán trong việc lật đổ chế độ Diệm như các tướng Dương Văn Minh, Trần Thiện Khiêm, Đỗ Mậu,... vẫn hiện diện trong chính quyền mới. Sự hiện diện của ba vị tướng nói trên, dù nhiều khi chỉ có tính cách tượng trưng, vẫn thỏa măn được Phật giáo, sinh viên, và đại đa số quần chúng chống đối chống chế độ Diệm. C̣n đối với Công giáo, tuy mang nặng mối thâm thù với các tướng lănh đă lật đổ chế độ Diệm nhưng cuộc chỉnh lư của tướng Khánh đă làm họ thỏa măn rất nhiều v́ họ cho rằng cái hào quang của cuộc Cách mạng 1-11-63 đă bị sứt mẻ, cái huyền thoại “người hùng” của tướng Dương Văn Minh đă bị đổ vỡ... Vả lại, các ông Cao Văn Viên, Albert Cao, Đặng Văn Quang, Dương Ngọc Lắm, Ngô Du... những phần tử trung thành với ông Diệm, vẫn được trọng dụng và việc Thiếu tá Nguyễn Văn Nhung (người hạ sát ông Diệm) bị giết tại trại Nhảy Dù của Cao Văn Viên cũng đă là yếu tố làm thỏa măn khối Công giáo trên. Đối với Mỹ, vốn đă có nhiều cảm t́nh với tướng Khánh từ lâu, biết đó là vị tướng thông minh, có khả năng quân sự, lại thấy chính phủ của tướng Khánh tiêu biểu cho sự “đoàn kết quốc gia” nên chính giới Mỹ đă bày tỏ nhiều hy vọng. Những yếu tố vừa nói trên đă củng cố địa vị cho tướng Khánh và làm cho chánh t́nh miền Nam trong mấy tháng đầu dưới chính phủ Khánh không gặp những xáo trộn trầm trọng nào. Ngày 8-4, Bộ trưởng Quốc pḥng MacNamara và tướng Taylor sang Việt Nam quan sát t́nh h́nh. Đến Huế, Cần Thơ và các nơi khác, hai ông được đón tiếp bằng những cuộc mít tinh rầm rộ. Hứng thú, MacNamara hô khẩu hiệu “Việt Nam Muôn Năm” bằng tiếng Việt. Mỹ tuyên bố ủng hộ chính phủ Khánh và gia tăng viện trợ cho Việt Nam. Hoa Kỳ giúp tăng quân số Việt Nam Cọng Ḥa thêm 50.000 người; tăng thêm 7.500 cán bộ Xây dựng Nông thôn, tăng cường lực lượng Hải, Không quân với nhiều dụng cụ, vũ khí, tàu bè tân tiến. Tổng số tiền viện trợ cho riêng quân sự và chương tŕnh B́nh định lên đến 50 triệu đô la. Tuy nhiên, không như Dương Văn Minh và Nguyễn Ngọc Thơ chỉ muốn làm cách mạng ôn ḥa, muốn tỏ thái độ đoàn kết với Cần Lao Công Giáo, các tướng Nguyễn Khánh, Trần Thiện Khiêm, Dương Văn Đức, Đại tá Nguyễn Chánh Thi, các sĩ quan Đại Việt, và thành phần chính phủ gồm đại đa số những nhân vật từng chống đối chế độ Diệm, lại muốn nuôi dưỡng tinh thần Cách mạng 1-11-63 và tỏ thái độ cứng rắn với tàn dư của đảng Cần Lao theo đ̣i hỏi của sinh viên, đảng phái, Cao Đài, Ḥa Hảo, Phật giáo. Do đó, Khánh cho mở những cuộc triển lăm trưng bày tội ác nhà Ngô, ra lệnh truy lùng những nhân vật quan trọng của chế độ cũ như cựu Bộ trưởng Nguyễn Đ́nh Thuần chẳng hạn, vẫn giam giữ Ngô Trọng Hiếu, vẫn đưa Ngô Đ́nh Cẩn, Phan Quang Đông ra ṭa với bản án xử tử, và Đặng Sĩ, Dương Văn Hiếu... với bản án khổ sai. Chính phủ Nguyễn Khánh cũng băi bỏ Dụ số 10 bất công và ban hành sắc luật công nhận Hiến chương của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, hiến chương Đạo Cao Đài, để các tôn giáo này được b́nh đẳng với Giáo hội Công giáo. Với hơn nửa năm thuận lợi cho chính phủ Nguyễn Khánh, giữa một t́nh h́nh chính trị tương đối êm dịu, báo chí đă ví von Nguyễn Khánh với Nasser, bởi v́ sau khi quân đội Ai Cập do tướng Tổng Tham mưu trưởng cầm đầu lật đổ vua Farouk, Trung tá Nasser (cũng như tướng Khánh) lật luôn vị chỉ huy của ḿnh rồi nắm lấy chính quyền để trở thành người hùng của Ai Cập. Tuy nhiên, t́nh h́nh thuận lợi đó vẫn chưa đủ để chính phủ Nguyễn Khánh b́nh thướng hóa sinh hoạt quốc gia và củng cố chế độ. V́ ở dưới bề mặt b́nh lặng đó là những đợt sóng ngầm bắt đầu chuyển động, những đợt sóng ngầm xuất phát từ phản ứng quá khích của một số tôn giáo, từ ư thức bè phái quá nặng nề, từ những phá hoại của Việt cộng và từ những ấu trĩ chính trị của một số giai tầng lănh đạo mà từ mười năm qua đă bị tiêu hao hết ư thức cách mạng. Tại Huế, nhóm các ông Lê Khắc Quyến, Tôn Thất Hanh, Mai Văn Lễ, Cao Huy Thuần, Lê Tuyên... (cha đẻ của Hội Đồng Nhân Dân Cứu Quốc sau này) cho xuất bản báo Lập Trường làm cơ quan đấu tranh mà chiến thuật đầu tiên là đả kích nặng nề chính phủ Nguyễn Khánh với những luận điệu khích động và khuynh đảo. C̣n tại Sài G̣n th́ ông Hà Thúc Kư, Bộ trưởng Nội vụ lại âm mưu đảo chánh lật đổ tướng Khánh. Vào đầu tháng Tư, sau một buổi họp của Hội đồng Nội các, Thủ tướng Nguyễn Khánh bèn họp riêng với ba vị Phó Thủ tướng và cho biết trường hợp của ông Hà Thúc Kư. Khánh đặc biệt nói thẳng với Phó Thủ tướng Nguyễn Tôn Hoàn rằng: “Ông Hà Thúc Kư đă nhận lời mời của tôi giữ chức Bộ trưởng Bộ Nội Vụ và đă có nhiều việc làm tai tiếng về tiền bạc, thế mà ông lại âm mưu với một số sĩ quan định lật đổ tôi. Nếu tôi không nể anh và đảng Đại Việt th́ tôi đă bắt giam anh Hà Thúc Kư rồi”. Những bí mật được tiết lộ dần dần sau đó cho biết đảng Đại Việt chủ trương đưa ông Nguyễn Tôn Hoàn về để sẽ làm Thủ tướng, nhưng tướng Khánh đă lợi dụng cơ hội đó để phối hợp cùng tiến hành cuộc chỉnh lư và dành luôn chức Thủ tướng. Ông Kư bất măn v́ cho rằng những nhân vật tên tuổi như ông, như bác sĩ Nguyễn Tôn Hoàn, từng lănh đạo một đảng cách mạng có thành tích chống Cộng, chống Pháp, chống Diệm mà lại phải phục vụ dưới quyền một kẻ vơ biền như Nguyễn Khánh. Tuy nhiên, trong lúc ông Kư chủ trương chống tướng Khánh th́ nhóm Bác sĩ Hoàn và ông Nguyễn Ngọc Huy lại thấy rằng đảng Đại Việt chưa đủ thực lực để chi phối chính trường nên cần phải tạm thời hợp tác với tướng Khánh, nắm lấy thời cơ “B́nh định Nông thôn” để phát triển đảng viên, bành trướng thế lực, tiêu diệt hạ tầng cơ sở Việt cộng trước đă rồi sẽ nắm lấy chính quyền qua một cuộc bầu cử cho danh chánh ngôn thuận hơn. V́ quan niệm và chủ trương bị diệt, từ đó ông Hà Thúc Kư tách rời khỏi đảng do ông Hoàn lănh đạo, thành lập đảng mới lấy tên là Đại Việt Cách Mạng mà chủ lực là khối đảng viên Trị Thiên và Phú Yên, hợp tác với nhóm Tứ Ân Nguyễn Long Châu (thân Cộng, bị chế độ Diệm bắt giam, được Bộ trưởng Nội vụ Hà Thúc Kư trả tự do) và nhóm Cần Lao Công Giáo. C̣n nhóm các ông Nguyễn Tôn Hoàn, Nguyễn Ngọc Huy cải tổ bộ máy đảng và đổi tên là Tân Đại Việt. Tướng Lâm Văn Phát được cử làm Bộ trưởng Nội vụ thay ông Hà Thúc Kư trong lúc người đồng chí và bạn nối khố của ông Kư là Đoàn Thái, v́ bất đồng chính kiến và v́ những mâu thuẫn trong vụ tiền bạc giữa ông ta và ông Kư, nên vẫn ở lại hợp tác với tân Bộ trưởng, lên án ông Kư quá khích, tham nhũng, không thức thời. Vụ “Đại Việt” nói trên và vụ báo Lập Trường ở miền Trung gây lúng túng cho chính phủ, gây hoang mang cho quần chúng, do đó mà thế lực sinh viên, quân đội, Phật giáo, Công giáo bắt đầu phát động những áp lực chính trị cho quyền lợi và chủ trương của ḿnh. Về phía Phật giáo, những rạn nứt ngấm ngầm giữa Thượng tọa Tâm Châu với các tăng sĩ miền Trung và miền Nam bắt đầu lộ ra đến nỗi ngày 15-5-1964, hai Thượng tọa Thích Tâm Châu và Trí Quang phải cùng ra thông bạch: “Không hề có sự rạn nứt giữa các nhà lănh đạo Phật giáo, nhất là giữa hai anh em chúng tôi”. Nhưng thông bạch của hai Thượng Tọa đă không trấn an nổi Phật tử mà c̣n xác định thêm những mâu thuẫn trong hàng tăng chúng, v́ nguyên nhân chính của sự mâu thuẫn là Thượng tọa Tâm Châu th́ ôn ḥa, muốn thỏa hiệp với các chính phủ trong lúc khuynh hướng của Thượng tọa Trí Quang th́ chống lại sự phục hồi của khối Công Giáo Cần Lao. Về phía Công giáo, tuy đă thỏa măn với cuộc chỉnh lư nhưng vẫn căm thù Phật giáo mà họ cho là nguyên nhân của cuộc lật đổ chế độ Diệm. Đă thế, những vụ án tử h́nh ông Ngô Đ́nh Cẩn, Phan Quang Đông, những bản án khổ sai dành cho một số cán bộ Cần Lao, cuộc triển lăm tội ác nhà Ngô, những lời đả kích nặng nề chế độ Diệm đăng đầy trên các báo cũng như những khẩu hiệu “Bài trừ Cần Lao” của sinh viên cũng làm cho khối Công giáo đang mang đầy mặc cảm phạm tội trở nên xúc động, căm tức hơn. Một số họ đạo tại Huế đă có những cuộc biểu t́nh “đả đảo cách mạng” đến nỗi ṭa Tổng giám mục Sài G̣n đă phải ra thông cáo minh định lập trường chung của Giáo hội Công giáo. Ngày 23-5-1964, Ṭa Tổng giám mục Sài G̣n, qua thái độ ôn ḥa của Giám mục Nguyễn Văn B́nh, đă ra thông cáo: “Không ra lệnh tổ chức biểu t́nh mà cũng không chấp nhận một cuộc biểu t́nh nào, giáo dân cần tránh biểu t́nh nhân ngày Phật đản”. Nhưng rồi có lẽ v́ bị áp lực của khối Công giáo di cư nên ngày hôm sau, Giám mục Nguyễn Văn B́nh lại phải ra thông cáo thứ hai: “Chỉ khuyên tránh biểu t́nh trong ngày Phật đản mà thôi, c̣n th́ giáo dân được tự do phát biểu quan niệm chính trị của ḿnh theo thể thức nào cho là hợp lư nhất”. Đối với những phần tử Công giáo quá khích, thông cáo thứ hai của Ṭa Tổng giám mục không những đă được diễn dịch như một sự khuyến khích mà c̣n là một hiệu lệnh. Ngày 7 tháng 6 năm 1964, 29 họ đạo Hố Nai và vùng phụ cận Sài G̣n cùng hàng vạn giáo dân Đô thành đă biểu t́nh tại công trường Lam Sơn với các biểu ngữ như “Lột mặt nạ bọn lợi dụng cách mạng để đàn áp Công giáo”, “Mị dân là phản bội dân chủ”, “Ủng hộ cuộc tranh đấu của Công giáo miền Trung”. Và ngày 15-6-64, tại Huế, hàng ngàn giáo dân xuống đường biểu t́nh với cùng một lập luận như cuộc biểu t́nh của giáo dân tại Sài G̣n. Hai cuộc biểu t́nh đầu tiên do Công giáo tổ chức đó đă tạo tiền lệ cho những cuộc biểu t́nh, xuống đường sau này của sinh viên và Phật giáo. C̣n về phía sinh viên th́ cho đến giữa năm 1964 chỉ mới có những đám biểu t́nh nhỏ, đ̣i hỏi những quyền lợi liên hệ đến vấn đề giáo dục hơn là chính trị, và cơ cấu tổ chức của các định chế lănh đạo của sinh viên chỉ mới trong giai đoạn phôi thai nên chưa vận động được những cuộc biểu dương rầm rộ nào cả. Tuy nh́n thấy những mầm mống nổi loạn đó nhưng tướng Khánh đă không đánh giá đúng mức tầm quan trọng và viễn tượng công phá của nó sau này nên vẫn không e ngại t́nh h́nh xáo trộn. Ngược lại, Khánh chỉ lo xây dựng vị thế của ḿnh bằng cách vô hiệu hóa uy tín của các tướng Đôn, Xuân, Kim, Đính, Vỹ trong một cuộc xét xử tại Đà Lạt, và bằng cách thăng thưởng cho một số Đại tá và giao cho họ những địa vị ṇng cốt trong cả ba ngành Hải, Lục, Không quân để mua chuộc cảm t́nh. Đại tá Trần Thanh Bền, một cộng sự viên thân tín của tướng Khánh được bổ nhiệm chức Tổng giám đốc Cảnh sát Công an ngay sau khi chỉnh lư, c̣n chức Đô trưởng Sài G̣n th́ do tướng Dương Ngọc Lắm (em rể của cựu Dân biểu Đỗ Cao Minh của nhà Ngô), vốn là bạn thân của tướng Khánh và có công trong cuộc chỉnh lư, nắm giữ. Tướng Khánh giải tán Hội Đồng Nhân Sĩ do tướng Dương Văn Minh thành lập để triệt hạ tiếng nói chính thức của giới đối lập hợp pháp. Để nắm báo chí vốn được tự do ngôn luận từ sau Cách mạng 1-11, ông Khánh cho thành lập Hội Đồng Báo Chí để lập Quy chế Báo chí, mà trong đó có điều lệ các chủ báo phải tốt nghiệp từ các trường báo chí hoặc đă hành nghề báo chí từ 7 năm, phải kư quỹ và kê khai số vốn và nguyên lai. Ngày 1-7-64, ông Khánh cho thành lập đoàn Tuyên úy Phật giáo trong quân đội mà suốt chín năm dưới chế độ Diệm chưa bao giờ tổ chức này được thiết lập dù Công giáo hay Tin Lành đă có cơ quan Tuyên úy từ lâu. Ngày 20-7-1964, để đánh dấu 10 năm ngày chia cắt đất nước, một cuộc biểu t́nh vĩ đại chưa từng thấy tại thủ đô Sài G̣n đă được tổ chức trọng thể tại công trường Lam Sơn để lên án thực dân, Cộng Sản và để kỷ niệm ngày Quốc Hận (sẽ nói rơ ở đoạn sau). Đêm 20 tháng 7, sinh viên Sài G̣n thắp đuốc diễn hành trên nhiều đường lớn rồi tổ chức Đêm không ngủ tại trường Đại học Văn Khoa để hội thảo về t́nh h́nh đất nước và để suy ngẫm về ngày đất nước bị chia đôi. Sáng 21-7, hơn 100 sinh viên biểu t́nh trước Ṭa Đại sứ Pháp, đốt xe và đập phá, gây một số thiệt hại khiến chính phủ Pháp gởi kháng thư và đ̣i bồi thường. Những hoạt động biểu dương đó của sinh viên dù một phần nào đó có do các đảng phái và tôn giáo điều động th́ ngược lại, đă làm cho người Mỹ thỏa măn. Đại diện cho chính phủ Mỹ tại Sài G̣n là Đại sứ Taylor và Đại tướng Westmoreland đă tỏ ra phấn khởi thấy tinh thần chống Cộng của quân dân miền Nam đă được phục hồi sau những hoang mang giao động của biến cố Phật giáo. Nắm vững được quân đội, được người Mỹ hết ḷng ủng hộ, lại được cảm t́nh của Cao Đài, Ḥa Hảo, Phật giáo, Khánh âm mưu thực hiện mộng “mưu bá đồ vương”, tham vọng trở thành một Hồ Quư Ly của thế kỷ 20. Thật vậy, để chuẩn bị tâm lư quần chúng, ngày 26-7-1964, Khánh kư sắc lệnh định ngày 4 và 11 tháng 10 năm 1964 sẽ tổ chức cuộc bầu cử các Hội đồng Nhân dân Địa phương, những hội đồng mà chế độ Diệm đă băi bỏ từ năm 1954 làm cho nhân dân rất bất măn. C̣n tại đô thị, nơi có thể có các cuộc biểu t́nh chống đối, Khánh lợi dụng việc Việt cộng có thể gia tăng các hoạt động, ban hành t́nh trạng khẩn trương tại Sài G̣n-Gia Định. Ngày 7-8-64, Khánh cho tái lập chế độ kiểm duyệt báo chí. Ngày 11-8-64, Khánh thăng Khiêm (đang là Bộ trưởng Quốc pḥng) lên cấp Đại tướng, thăng Thiếu tướng cho Cao Văn Viên, Tôn Thất Xứng, Chung Tấn Cang, Nguyễn Cao Kỳ, Nguyễn Chánh Thi, Phạm Văn Đổng, Bùi Hữu Nhân, Cao Hảo Hớn, Ngô Du, và thăng Chuẩn tướng cho các Đại tá Nguyễn Đức Thắng, Nguyễn Xuân Trang, Albert Cao, Nguyễn Văn Kiểm, Đặng Văn Quang, Vĩnh Lộc, Lê Nguyên Khang, Hoàng Xuân Lăm. Đối với Phật giáo, Khánh hứa sẽ thẳng tay trừng trị những kẻ c̣n chủ trương kỳ thị Phật giáo khi phái đoàn Thượng Tọa Thiện Minh đến gặp Khánh để tŕnh bày hồ sơ về vụ đàn áp Phật giáo ở các địa phương (bắt bớ ở Đồng Xuyên, đốt nhà ở Tuy Phước, sát hại Phật tử ở An Thạnh...) do nhiều nhóm Cần Lao miền Trung chủ động và được Chuẩn tướng Ngô Du (một Công giáo Cần Lao) chỉ huy vùng Nam Ngăi yểm trợ. Tin vào những yếu tố, những biến cố mà tướng Khánh cho là thuận lợi đó, ngày 16-8-64, ông triệu tập một buổi họp các tướng lănh ở Vũng Tàu để ban hành một hiến chương mới và để bầu Trung tướng Nguyễn Khánh làm Chủ tịch nước Việt Nam Cộng Ḥa. Theo hiến chương này, Chủ tịch c̣n là Quốc trưởng và tập trung nhiều quyền hạn đặc biệt; sẽ có một Quốc hội lâm thời gồm 100 đại biểu dân sự, 50 đại biểu quân nhân, c̣n Hội Đồng Quân Đội Cách Mạng (mà Khánh là Chủ tịch) vẫn là cơ quan chỉ đạo tối cao của quốc gia. Sau đó, nhiều địa phương và đoàn thể gởi điện văn và kiến nghị “nhiệt liệt hoan nghênh hiến chương ban bố đúng lúc”, “kính dâng Trung tướng Chủ tịch lời chúc mừng nồng nhiệt”, “nguyện đồng tâm nhất trí đoàn kết sau lưng Chủ tịch và Hội Đồng Quân Đội Cách Mạng”... (báo chí Sài G̣n có đăng tải những kiến nghị và diễn văn này). Một số Quốc trưởng như Phi Luật Tân, Đại Hàn... gởi điện văn mừng Chủ tịch Nguyễn Khánh. Nhưng để tiếp nối truyền thống chống độc tài và trung ương tập quyền mà thái độ đă từng biểu hiện qua ngày 1-11-63 mới cách đó 9 tháng, ngày 19 và 20 tháng 8, sinh viên Sài G̣n tập họp đông đảo tại trụ sở đường Duy Tân để hội thảo về lập trường và thái độ đối với Hiến chương Vũng Tàu. Ngày 22, sinh viên xuống đường ồ ạt và kéo tới phủ Thủ tướng đưa kiến nghị phản đối Hiến chương, đ̣i thành lập chính phủ mới, đ̣i tướng lănh trở về nhiệm vụ quân sự, đ̣i diệt trừ Cần Lao và Thực Cộng ẩn nấp trong chính quyền. Ngày 23, sinh viên học sinh biểu t́nh qua trường Jean Jacques Rousseau (sau này được đổi tên là Trung học Lê Quư Đôn) kêu gọi học sinh trường Pháp này tham dự cuộc tranh đấu, rồi tới Bộ Thông tin chất vấn Tổng trưởng, đ̣i băi bỏ chế độ kiểm duyệt báo chí và đập phá một số đồ đạc. Cùng ngày này, chừng vài trăm người (mà người ta nghi là một nhóm giáo dân quá khích do tướng Dương Ngọc Lắm và Đại tá Trần Thanh Bền tổ chức) đi xe buưt tới trụ sở sinh viên đường Duy Tân với gậy gộc, dao búa, đập phá đốt cháy nhiều đồ đạc của trụ sở sinh viên. Ngày 25-8-64, sinh viên, học sinh và hàng chục ngàn đồng bào tập họp trước chợ Bến Thành để tưởng niệm nữ sinh Quách Thị Trang, rồi kéo tới Phủ Chủ tịch ở đường Thống Nhất và đả đảo Hiến chương Vũng Tàu, đả đảo độc tài. Trước khí thế đó, tướng Khánh đă phải ra gặp mặt đoàn biểu t́nh và cũng hô “đả đảo độc tài”, và hứa sẽ xét lại gấp vấn đề. Cùng ngày này và trước t́nh h́nh đó, HĐQĐCM phải họp khẩn cấp tại Bộ Tổng Tham mưu để thảo luận. Ngày 26, nhiều tin phá chùa và phá nhà thờ được đồn đăi khắp Thủ đô, Phật tử đổ xô đến canh gác Viện Hóa Đạo và tượng Quách Thị Trang, c̣n các khu Công giáo cũng sôi động chuẩn bị dao, búa, gậy gộc. Trong lúc đó th́ tại Đà Nẵng, một đoàn biểu t́nh của Phật giáo khi kéo qua trước một trại quân Mỹ, và khi nghe tiếng súng của lính Mỹ bắn chỉ thiên, đă hoảng hốt chạy tràn vào xóm Thanh Bồ gần đó, lực lượng tự vệ Công giáo tưởng bị tấn công nên đối phó lại và sinh ra ẩu đả. Hai bên chết 11 người và bị thương 42 người. Cùng ngày, Hội Đồng Quân Đội Cách Mạng họp liên tục từ hôm qua, ra tuyên cáo “thu hồi Hiến chương Vũng Tàu”, sẽ bầu nguyên thủ quốc gia để thực hiện các cơ cấu dân chủ. Quân đội sẽ trở về cương vị quân sự và ủy chính phủ hiện thời tạm điều khiển quốc gia. Ngày 27-8-64, Hội Đồng Quân Đội Cách Mạng bầu Tam Đầu Chế gồm ba tướng Dương Văn Minh, Nguyễn Khánh và Trần Thiện Khiêm làm ủy Ban Lănh Đạo Quốc Gia, và giao cho chính phủ Nguyễn Khánh tiếp tục nhiệm vụ với công tác khẩn cấp triệu tập một Quốc dân Đại Hội trong ṿng hai tháng. Trong lúc những tướng lănh hội họp th́ chừng hai ngàn giáo dân nhiều ngả kéo tới trước Bộ Tổng Tham mưu với gậy, dao, búa đ̣i vào gặp Hội Đồng Quân Đội Cách Mạng. Họ trưng biểu ngữ “ủng hộ Hội Đồng Quân Đội Cách Mạng, chống Cộng Sản và chống Trung lập, chống vụ phá hoại đài phát thanh và Bộ Thông tin, chống âm mưu chia rẽ và chống Dương Văn Minh”. Quân cảnh ngăn cản nhưng đám người cứ xông lên phá cửa chính nên đơn vị pḥng vệ Bộ Tổng Tham mưu bắn chết bốn người và làm bị thương 11 người, một binh sĩ bị chém và một bị thương. Cho đến khi tướng Khánh sai tướng Huỳnh Văn Cao (người Công giáo) ra phủ dụ, đoàn biểu t́nh mới chịu giải tán. Vào khoảng hai giờ chiều, một đoàn biểu t́nh Công giáo khác kéo tới đài phát thanh đ̣i truyền đi một bản tuyên ngôn, rồi kéo qua đường Phan Đ́nh Phùng khiêu khích học sinh trường Trung học Nguyễn Trường Tộ (thân Phật giáo). Học sinh trường này bèn gọi cầu viện học sinh trường Cao Thắng (thân Phật giáo) để chống trả lại đám biểu t́nh. Cuộc ẩu đả gây cho 13 người bị thương, có hai học sinh bị đâm chết. Linh mục Hồ Văn Vui và Thượng tọa Thích Tuệ Đăng phải tới ḥa giải măi tới 7 giờ tối mọi người mới chịu giải tán. Tối hôm đó, cả Đô thành trở nên căng thẳng. Các khu Công giáo ở Trương Minh Giảng, Phú Nhuận báo động và được thanh niên Công giáo đứng gác ở các đầu đường, c̣n tại Viện Hóa Đạo và chợ Bến Thành cũng nhan nhản những thanh niên và Phật tử đứng canh. Ṭa Tổng Giám mục và Viện Hóa Đạo bèn ra thông cáo chung khuyến cáo tín đồ hai bên phải b́nh tĩnh và tránh mọi xách động. Báo giới Thủ đô và Ṭa Đô chính cũng kêu gọi dân chúng giữ ḥa khí và trật tự. |